Editor: Thuỵ Miên
Beta: Kún HuyềnDung Đình xuất hiện, làm rối loạn tất cả kế hoạch của Lục Dĩ Quyến.
Vốn dĩ cậu định nhận giải xong sẽ mời Triệu Tuyết Huyên ăn một bữa thật lớn để chúc mừng. Mặc dù cùng một người con gái ăn cơm sinh nhật không có gì là ám muội, nhưng nghĩ lại vẫn có phần lãng mạn…Không biết đã xảy ra chuyện gì, cuối cùng không hiểu tại sao lại biến thành bữa cơm bốn người.
Địa điểm do Dung Đình chọn, bên cạnh học viện Quốc Truyền vẫn có rất nhiều nhà hàng cao cấp xa hoa như trước, Dung Đình đeo kính râm và khẩu trang vào phòng bao, cho đến khi đồ ăn dọn lên hết, anh mới cởi ra.
Thực ra nếu tính toán kỹ thời gian, thì Lục Dĩ Quyến dọn ra khỏi nơi ở của Dung Đình mới 2 tuần thôi, vậy mà cậu lại có cảm giác rằng đã rất lâu không được thấy Dung Đình. Lâu đến mức Lục Dĩ Quyến không nhịn được nhìn anh khá nhiều lần, cho đến khi Dung Đình phát hiện ra cậu là lạ, rồi chủ động mở miệng hỏi "Làm sao thế?"
"Không…. không sao.!" Khi ánh mắt của Dung Đình nhìn cậu, Lục Dĩ Quyến liền chạy trối chết, cậu do dự một chút, vẫn không nhịn được hỏi: "Một mình anh tới sao? Thích Mộng đâu?"
Dung Đình cảm thấy rất kỳ quái, "Cô ấy có công việc của cô ấy, anh chỉ tới trao giải…. cần có người đại diện đi theo sao?"
Lục Dĩ Quyến "Oh" một tiếng rồi không dám hỏi nhiều nữa.
May mà bây giờ không phải chỉ có hai người ở cùng một chỗ với nhau, đại khái là vì đã từng xem tác phẩm có sự hợp tác của Lục Dĩ Quyến và Triệu Tuyết Huyên, nên lần này Cao Tư Nguyên thay đổi đối tượng quay sang hàn huyên với Dung Đình, nhưng cũng nói không ít với Lục Dĩ Quyến và Triệu Tuyết Huyên.
"Hai người quản lý ống kính rất đặc sắc, rất ít sinh viên có thể xử lý thành thục như thế, qua đó có thể thấy được bình thường hai người tích lũy được không ít kinh nghiệm xem phim." Cao Tư Nguyên cũng không keo kiệt lời tán thưởng với hai người trẻ tuổi, sau khi nói chuyện một lúc lâu với đề tài là bộ phim đoạt giải của hai người, Cao Tư Nguyên không khỏi đem lực chú ý dời sang Lục Dĩ Quyến, "Nếu như tôi nhớ không lầm, tôi đã bảo trợ lý giao cho cậu một phần kịch bản "Lòng son" phải không?"
Lục Dĩ Quyến vội vàng đặt đũa xuống, tập trung trả lời: "Đúng vậy, cảm ơn sự nâng đỡ của ngài! Tôi không ngờ có thể nhận được kịch bản của ngài."
Cao Tư Nguyên cười "Chuyện này có gì mà không ngờ tới, tôi đã xem cậu biểu diễn ở Cannes, quả thực rất đặc sắc, nhưng mà tôi không ngờ rằng cậu lại theo học lớp đạo diễn. Đã xem qua kịch bản chưa?"
"Xem rồi ạ, vô cùng tuyệt vời, tôi rầt thích cốt truyện." Mặt mũi của Lục Dĩ Quyến sáng bừng lên, "Tôi đặc biệt thích nhân vật nam chính. Anh ta chính là kiểu người…. chỉ cần nhận được một sự tín nhiệm thì sẽ kiên cường bất chấp. Thật ra những người đang sống khó tránh khỏi chuyện có nhiều ràng buộc, thế nhưng có thể quả quyết như nhân vật nam chính cũng không nhiều, nên tôi vô cùng khâm phục anh ấy!"
Lúc nói, Lục Dĩ Quyến không nhịn được liếc mắt nhìn Dung Đình đang ngồi bên cạnh Cao Tư Nguyên.
Kịch bản "Lòng son" này rõ ràng cần dựa vào diễn xuất của diễn viên là chủ yếu, câu chuyện không mới lắm, nhưng nhân vật được xây dựng rất có trình tự, vì vậy nếu không phải là diễn viên phái thực lực thì không thể nào lý giải được sự biến hóa trong nội tâm của nhân vật. Lục Dĩ Quyến vừa nghĩ đến nam chính là Dung Đình liền có sự kích động khó có thể lý giải nổi, nhất là khi nghĩ đến chi tiết cuối cùng là lúc nhân vật nam chính chết một cách oanh liệt, cậu lại càng kích động (…).
Nhưng Lục Dĩ Quyến cũng hiểu vì sao Dung Đình lại do dự với bộ phim này, hình tượng nhân vật đều là vì tín ngưỡng tổ quốc mà liều mình, với hình tượng như vậy anh đã diễn "Liên Thành" rồi. Mặc dù nhân vật trong bộ "Lòng son" không phải là tướng quân mà là cẩm y vệ và cũng có sự khai thác khác nhau về tình tiết, nhưng trong đó vẫn có sự trùng lặp.
Cao Tư Nguyên cũng không ngờ rằng Lục Dĩ Quyến lại đọc kịch bản kỹ càng và lý giải được rất nhiều điều đến thế. Ông nhất thời nảy sinh hứng thú nên nhịn không được hỏi thêm mấy câu, "Vậy cậu cảm thấy lựa chọn của nhân vật nam chính là đúng hay sai? Cuối cùng anh ta cũng phản bội tín ngưỡng và phụ thân, huynh đệ mình, kiên trì áp giải Cốc Vương hồi kinh, kết quả là đổi lấy cái chết cho chính mình."
Lục Dĩ Quyến dùng sức gật đầu, "Dĩ nhiên là đúng! Tôi cảm thấy chết không phải là sự lựa chọn đáng bị trào phúng, mà đó là một cách để giải thoát. Thật ra thì vua nào quan nấy, ngược lại thì nhân vật huynh trưởng của nam chính có phần quá cố chấp với ý niệm của mình…Vương triều chiến thắng rồi cùng nhau xây dựng thái bình thịnh thế mới đúng. Cốc Vương cũng không phải là người lương thiện, cho dù chết cũng chưa hết tội."
Một câu "Vua nào quan nấy" đánh trúng tâm của Cao Tư Nguyên, vẻ mặt ông bộc lộ rõ biểu cảm "Cao sơn lưu thủy, tri kỷ khó tìm" kéo Lục Dĩ Quyến nói chuyện không ngừng.
Cuối cùng, bữa cơm tối không thể giải thích được này kết thúc trong tình huống Cao Tư Nguyên và Lục Dĩ Quyến "Hận không gặp sớm hơn."
Tất cả có bốn người, ngoại trừ Lục Dĩ Quyến thì ngay cả Triệu Tuyết Huyên cũng tự mình lái xe tới, vì vậy vấn đề được thảo luận cuối cùng của mọi người là hướng đi và đích đến của Lục Dĩ Quyến.
Rõ ràng là Cao Tư Nguyên vẫn chưa được nói chuyện thỏa mãn với tiểu vãn bối, ông đưa ra đề nghị thăm dò, "Tiểu Lục à, nếu không thì tới nhà tôi uống trà đi?"
Lục Dĩ Quyến rất do dự," Thật sự là hôm nay cũng đã muộn rồi…Nếu như lúc khác ngài có thời gian, đương nhiên tôi rất nguyện ý trò chuyện với ngài."
Mặc dù Cao Tư Nguyên mất hứng, nhưng liếc nhìn đồng hồ mới phát hiện đã mười giờ rồi. Vì vậy ông dẫn đầu rời đi trước.
Tiếp đó là Triệu Tuyết Huyên, "Chúng ta đi thôi, tôi đưa cậu về chỗ Bạch sư ca."
Lục Dĩ Quyến vừa muốn đồng ý, Dung Đình lại âm thầm nhăn mày, "Em vẫn còn ở chung với anh ta?"
"Đúng vậy, Bạch sư ca ở lưu lạc từ phương Bắc đến đây ở một mình cũng không dễ dàng, em đến ở cùng cũng chỉ là nhiều thêm một người làm bạn thôi!" ← rõ ràng là do bản thân ngại sống một mình cô đơn, nên chỉ có thể kiên trì chạy đến ở nhà người ta.
Nhưng mà, Dung Đình nhắc đến đề tài này thật sự không sáng suốt.
Lục Dĩ Quyến nhanh chóng nhớ tới Weibo và cú điện thoại ngày hôm đó, cảm xúc không được tự nhiên quanh quẩn trong lòng từ mấy hôm trước lại tràn ra, cậu gần như là chào tạm biệt anh ngay lập tức, " Thực sự không còn sớm nữa, nếu như không có chuyện gì thì em đi về trước đây, sư ca cũng về sớm đi!"
Nói xong Lục Dĩ Quyến kéo Triệu Tuyết Huyên đi thẳng về bãi đậu xe dưới tầng hầm mà không quay đầu lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!