Chương 47: (Vô Đề)

Editor: Thuỵ Miên (Hải Nguyễn)

Lục Dĩ Quyến vừa lên đến sân khấu của hội trường nhỏ, giám khảo bên dưới dường như lập tức liền thì thầm to nhỏ.

Phần lớn những giám khảo này đều là các giáo sư của các học viện điện ảnh và truyền hình, nửa đời người  dành cho việc nghiên cứu lý luận, mỗi người đều là những học giả lão làng. Lúc trước thấy một ít tin tức về Lục Dĩ Quyến, kỳ thật cũng không để lại ấn tương sâu sắc lắm.

Một sinh viên hệ đạo diễn, nửa đường chạy đi đóng phim, nhìn thế nào cũng không thấy có vẻ thật sự thích học cái ngành đạo diễn này.

Bọn họ trao đổi đơn giản vài câu, phát hiện đạt chung nhận thức, lúc này mới chuyển lực chú ý về phía sân khấu, mà lúc này, phần trình bày của Triệu Tuyết Huyên cũng hoàn thiện hơn một nửa.

Dùng ánh mắt có phần phê phán, ban giám khảo chờ mong phần phân tích của Lục Dĩ Quyến.

Rất nhanh, Microphone từ tay Triệu Tuyết Huyên chuyển đến cho Lục Dĩ Quyến.

"Xin chào các vị giám khảo, tôi là Lục Dĩ Quyến từ Ương Ảnh, sau đây tôi sẽ trình bày phần tiếp theo."

Thái độ bình thản khiêm tốn, một chút cũng không có ỷ vào bản thân là ảnh đế mà kiêu căng… một vài giám khảo lại trao đổi ánh mắt, ấn tượng có chút thay đổi.

Đương nhiên, sở dĩ không kiêu ngạo không siểm nịnh như vậy, thật ra là bởi vì bạn học tiểu Lục căn bản không ý thức được ban giám khảo biết đến cậu.

"Dụng ý của chiếc gương  là vật tương trưng cho  sự giải phóng những ưu tư từ đáy lòng chưa bao giờ được thật sự xuất hiện của nữ chính…"

"Phép dựng phim ẩn dụ này, cũng tượng trưng cho nhận thức của cô bé đối với chính mình đang thay đổi…"

Lục Dĩ Quyến chậm rãi nói, cậu đã rất lâu không có cảm giác như vậy, tiếp xúc với chuyện mình thích nhất, mọi thứ đều ở trong bàn tay của cậu.

Kết thúc thời gian năm phút trình bày,  giám khảo nói một vài vấn đề tượng trưng rồi kết thúc phần thi của họ.

Lục Dĩ Quyến sau khi xuống dưới không khỏi có chút tâm thần bất định "Tuyết Huyên, bọn họ sao chỉ hỏi chúng ta một vài điều thế?"

Triệu Tuyết Huyên có chút không chắc chắn, lúc cô biểu diễn kỳ thực đã cảm thấy được giám khảo không tập trung rồi, nhưng không muốn làm cho đồng đội cùng uể oải nên cô chỉ cười cười, "Không có là bởi vì chúng ta đã trình bày đầy đủ phải không?"

Lục Dĩ Quyến sao có thể không nhìn ra sự lo lắng của Triệu Tuyết Huyên, chỉ là đối phương đã không  muốn nói ra, cậu cũng không muốn đào sâu vào.

Vì vậy, hai đứa trẻ lo lắng chạy đến căng tin đại học Quốc Truyền ăn một bữa trưa không ngon miệng, cổ vũ lẫn nhau, "Buổi chiều nhất dịnh phải chuật bị thật tốt cho phần thi cắt nối biên tập."

Lục Dĩ Quyến nắm tay, "Không thành vấn đề! Thành bại ở một lần này!!"

Phần thi buổi chiều là kiểm tra khả năng cắt nối biên tập ở hiện trường, kỳ thực độ khó không lớn, Lục Dĩ Quyến từ đầu đến cuối đều cảm thấy phần thi  này có chút nương tay.

Mỗi đoàn phim dự thi đều nhận được một tập phim phóng sự về món ngon dài một tiếng, sau đó cắt ghép thành trailer 30s, thời gian để cắt nối biên tập là hai tiếng.

Nói cách khác, bạn có thể dùng một tiếng để xem hết phóng sự, rồi dùng 1 tiếng còn lại hoàn thành 30s cắt ghép.

Thời gian dư dả.

Nhưng đến khi Lục Dĩ Quyến và Triệu Tuyết Huyên bắt đầu thao tác, mới phát hiện… từ đơn giản đến phức tạp thì dễ, từ phức tạp về lại đơn giản, lại tương đối khó. Một tiếng video tư liệu, bọn họ phải chọn ra những đoạn đặc sắc nhất, kích thích người khác nhất, đồng thời phải đảm bảo tính logic lúc ghép lại, mà không phải chỉ là một tổ hợp không có ý nghĩa.

Lúc phát hiện ra vấn đề này, Lục Dĩ Quyến và Triệu Tuyết Huyên đã xem hết 40 phút phim phóng sự rồi, muốn quay trở về một lần nữa thành lập sự logic căn bản không còn kịp nữa.

Đừng nghĩ cắt nối biên tập xong nội dung chỉ có 30 giây, nhưng thao tác thực  tế, sợ rằng nửa giờ cũng không đủ.

Triệu Tuyết Huyên đã có chút luống cuống, "Làm sao bây giờ… mình đã sớm quên hết phía trước có gì rồi.

Lục Dĩ Quyến bất động thanh sắc đánh giá bốn phía, kỳ thực rất nhiều người vẫn còn chưa ý thức được vấn đề này, bọn họ nhàn nhã khoanh tay nhìn màn hình, hoàn toàn xuất phát với tâm thế người xem, chứ không phải là nhân viên công tác.

Cậu có chút thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cũng không thiếu những đối thủ cạnh tranh thông minh, vừa xem, vừa ghi lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!