Chương 46: (Vô Đề)

Editor: Hải Nguyễn

Beta: Kún Huyền

Chín giờ sáng.

Dựa theo tiếng chuông báo của điện thoại, ý thức của Lục Dĩ Quyến cũng từ mộng đẹp tỉnh lại. Cậu vừa đưa tay tắt điện thoại, vừa chuẩn bị đứng dậy.

Nhưng, vừa mới ngồi dậy, Lục Di Quyến đột nhiên cảm giác trong quần lót…ừ…bệnh di tinh* rồi.

(*) Bệnh di tinh: là một bệnh của nam mà người đó không kiểm soát được sự xuất tinh của mình.

Gương mặt cậu thoáng chốc đỏ lên, cẩn thận liếc Bạch Thần đang ngủ cách cậu cả tám trượng, sau đó đứng lên nhanh như mèo, lấy quần lót mới từ trong tủ quần áo, nhanh chóng chui vào phòng tắm tắm rửa thay quần, xóa chứng cứ.

Nhưng mà, một loạt động tác này chưa hoàn thành được một nửa thì cửa phòng tắm đã bị người mở ra.

Lục Dĩ Quyến nghiêng người, sau phút chốc sững sờ, cậu nhanh chóng kêu lên, "A a a em không có mặc quần, anh mau đi ra!!!"

Bạch Thần còn đang mơ hồ, bị tiếng kêu của Lục Dĩ Quyến làm hoảng sợ.

Lúc này anh mới chăm chú nhìn sang, Lục Dĩ Quyến đang trần truồng xoay người đứng trước bồn rửa tay, rõ ràng là đang giặt cái gì đó.

Cùng là đàn ông, Bạch Thần đương nhiên có thể hiểu được.

Anh nhịn không được cười lên một tiếng "Em bao nhiêu tuổi rồi, còn thẹn thùng như vậy…anh muốn đi vệ sinh."

"Anh không thể chờ một chút sao!!" Khuôn  mặt của Lục Dĩ Quyến đỏ lên, cả người mất tự nhiên, hết lần này đến lần khác người kia lại là Bạch Thần, lòng của cậu nóng như lửa, nhưng lại kiêng dè không dám bộc lộ ra.

Bạch Thần đối mặt với ánh mắt của Lục Dĩ Quyến, đáy mắt của cậu viết chữ kháng cự rất rõ ràng.

Không phải là sự thẹn thùng của cậu trai đang trưởng thành, cũng không phải bất kỳ sắc thái mập mờ  né tránh nào, mà rõ ràng là, sự chống đối với việc cơ thể của mình bị nhìn thấy.

Bạch Thần cứng người trong chốc lát, trầm mặc đi ra ngoài, thậm chí còn không quên đóng cửa thật kỹ dùm đối phương.

Qua khoảng năm phút đồng hồ, Lục Dĩ Quyến thay xong quần lót khoác áo tắm đi ra.

Tâm tình của cậu có chút suy sụp, do hôm qua thức đêm, trên mặt là đôi mắt hiện thâm quầng rõ ràng.

Bạch Thần tránh chủ đề lúc trước, hỏi: "Em không ngủ thêm một chút sao? Sớm vậy đã thức dậy rồi?"

Lục Dĩ Quyến đi lên sân thượng phơi quần áo, giọng nói buồn bực trả lời: "Trở về trường học giao kịch bản, Tuyết Huyên còn hẹn em ăn cơm trưa."

"Oh." Bạch Thần nhìn thấy tâm tình cậu không tốt, cũng không hỏi tiếp, cho đến khi hai người chuẩn bị sẵn sàng, Bạch Thần mới thử hỏi: "Có muốn anh lái xe đưa em về trường không? Như vậy có thể nhanh hơn."

Lục Dĩ Quyến lắc đầu, "Em đi tàu điện ngầm là được rồi, anh đến rạp hát tập luyện đi,  đừng để trễ."

"Anh biết rồi."

Đến văn phòng của giáo viên khoa sáng tác kịch bản, Lục Dĩ Quyến đem kịch bản đã được in ấn cẩn thận nộp lên, thầy giáo xem qua trước mười trang, cười nhận lấy, "Một câu chuyện có ý tứ, cậu đi về trước đi, nếu có cái gì cần sửa chữa tôi sẽ mail cho cậu."

Lục Dĩ Quyến nhẹ nhàng thở ra.

So với những bạn học khác đi từng bước, thì thật sự cậu đã phải bỏ lỡ rất nhiều điều. Chủ đề kịch bản của học kỳ này chủ yếu là hình thức tự sự Hollywood, một tác phẩm võ thuật theo chủ nghĩa anh hùng, so với năm nhất thì hiện tại là hoàn toàn tùy theo ý mình, đi sâu về phần khai thác ý tưởng, rèn luyện năng lực sáng tác rất khác biệt. Cấu trúc 120 phút lập dàn ý là một phần rất quan trọng, nội dung yêu cầu vòng vòng đan xen kết cấu chuyện xưa với tình tiết phập phồng trầm bổng… Bởi vì thế cho nên  đối với nội dung câu chuyện, chuẩn bị xây dựng nhân vật trước đó đều có yêu cầu đặc biệt cao.

Ngay vào thời điểm Lục Dĩ Quyến trở về trường học, mọi người đều đã hoàn thành những việc này, thậm chí có người cũng đã viết xong bản sơ thảo.

Lục Dĩ Quyến nửa đường chen ngang, trực tiếp bắt tay viết kịch bản, thật sự là có phần không chắc chắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!