Chương 45: (Vô Đề)

Mặc dù nghe được lời nói chẳng mấy thân thiện của Tôn Hào…Nhưng Lục Dĩ Quyến lại không cảm thấy thất vọng chút nào. Cậu chỉ là sửng sốt một chút, tâm tình rất nhanh trở nên bình tĩnh. Giống như tình cảnh như vậy đã từng lặp đi lặp lại trong đầu cậu rất nhiều lần. Bạn học khoa đạo diễn, đối với việc cậu tiến vào vòng Cannes, có lẽ sẽ không có quá nhiều dao động.

Dù sao đối với bất kỳ người nào muốn trở thành đạo diễn mà nói, có một lịch sử nổi tiếng như vậy, nhưng cũng không có gì đáng kể. Mọi người có thể chân thành vì mình cảm thấy cao hứng, nhưng không phải nhất định sẽ có ghen ghét. Nhưng– Ảnh đế. Là một trong ba giải thưởng đứng đầu Châu Âu, Ảnh đế Cannes, ý nghĩa ở đây hoàn toàn có sự khác biệt rất lớn.

Bất kể là sau này Lục Dĩ Quyến muốn làm đạo diễn, hay là làm diễn viên, có thành tích rõ ràng như vậy ở trước, ý nghĩa đầu tiên là khởi điểm của cậu so với bạn cùng lớp đã cao hơn một đoạn rồi. Thành tựu của cậu, sẽ dễ dàng khiến cho vô số bạn học khác chỉ có thể nhìn lên. Tác phẩm sau này của cậu, có thể càng có nhiều chiêu trò hơn các bạn học của cậu. Giải thưởng này đem lại cho cậu một vinh hạnh đặc biệt, nhưng bất cứ chuyện gì cũng đều có hai mặt.

Lục Dĩ Quyến rõ ràng biết rõ, sau khi cậu trở về nước, nhất định sẽ bị mất đi một số thứ. Chẳng hạn như những bạn học trước đó cậu đã từng rất thân thiết. Ánh mắt Lục Dĩ Quyến ung dung đánh giá qua các nam sinh khác ở xung quanh. Tiếng của Tôn Hào không tính là lớn, nhưng kỳ thật, sự chú ý của mọi người đều tập trung trên người bọn họ.

Phát hiện ánh mắt dò xét của Lục Dĩ Quyến, có người tranh thủ thời gian tránh ánh mắt đi, ra vẻ không nhìn thấy, cũng có cười cười nịnh nọt với Lục Dĩ Quyến, không hề có chân thành. Đại khái đây cũng chính là nguyên nhân cậu không thể nào hút thuốc uống rượu, cũng không chơi game. Cậu và các bạn nam cùng lớp quan hệ vẫn không gắn bó như vậy. Không hẳn mỗi người đều có suy nghĩ đuổi cậu ra khỏi ký túc xá, nhưng mà cũng không thể nào đắc tội với các bạn học khác được.

Mà Tôn Hào…bởi vì trong nhà có tiền, cư xử với mọi người hào phóng, luôn được các nam sinh trong lớp học thổi phồng lên, hơn nữa tính cách cũng có phần cậy mạnh hiếu thắng. Xem nhiều phim điện ảnh Hollywood như vậy nhưng vẫn luôn giữ chủ nghĩa anh hùng cá nhân, lần này thay mọi người ra mặt cũng là chuyện bình thường. Lục Dĩ Quyến nghĩ một lát đã hiểu ra, lựa chọn của mỗi người cậu có thể hiểu cho nên cũng không cảm thấy tức giận, ngược lại cười một cái, sảng khoái đồng ý,

"Được, mình ở mấy ngày để thu dọn một chút."

Ngoài miệng nói là mấy ngày, nhưng vừa xong chương trình học của ngày hôm đó, Lục Dĩ Quyến đã bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình rồi. Cậu ở Bắc Kinh không phải là không có chỗ ở.

Sau khi mẹ cậu đi Mỹ, ba căn bất động sản ở Bắc Kinh đều đổi tên thành Lục Dĩ Quyến, cậu có thể tùy tiện chọn một cái…chỉ là có chút cô đơn. Lục Dĩ Quyến suy nghĩ, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý niệm vô cùng không thực tế…Không bằng đến chỗ của anh đi?

Lúc Dung Đình ở Bắc Kinh, bọn họ có thể sống chúng, khi không ở đây, có cậu ở, phòng cũng sẽ vì không có ai ở mà hoang vu! Tuy nhiên lý trí của Lục Dĩ Quyến biết rõ ý nghĩ như vậy có chút tự phụ– Với thân phận của Dung Đình, còn cần người khác sống chung sao? Sao lại có thể lo lắng vấn đề phòng ốc, khẳng định có người giúp anh dọn dẹp định kỳ! Nhưng mà, trên mặt tình cảm, Lục Dĩ Quyến đã kích động gọi cú điện thoại này.

"A lo? Sư ca hả!"

Đại khái bởi không ở trong đoàn phim nên Dung Đình nhận điện thoại rất nhanh, Lục Dĩ Quyến lại có chút hưng phấn khó hiểu.

Chỉ là… "Xin chào, tôi là người đại diện của Dung Đình, xin hỏi ngài là?"

Lục Dĩ Quyến sững sờ, Dung Đình ngay cả số điện thoại của cậu cũng không lưu?

"Thích tiểu thư, tôi là Lục Dĩ Quyến."

"A, Dĩ Quyến à, có chuyện gì không? Dung Đình đang tắm rửa."

Giọng nói nghiêm túc của Thích Mộng thoáng cái thư giãn hơn.

Mà cùng lúc đó, cảm xúc đang dâng cao của Lục Dĩ Quyến, đã chảy xuống một chút,

"Anh ấy về nhà?"

"Ừ, vừa đi tập thể hình về, cậu tìm anh ấy có chuyện gì sao? Có cần tôi đưa điện thoại vào không?"

"A…không có gì, không có việc gì." Lục Dĩ Quyến nuốt xuống lời muốn nói

"Tôi có điện thoại, cúp trước."

"Ừm, bye bye."

Cùng với lúc Thích Mộng nhấn tắt điện thoại, Dung Đình quấn khăn tắm từ trong phòng tắm đẩy cửa đi ra, anh nhìn thấy Thích Mộng, theo bản năng nhíu mày,

"Chị tới phòng ngủ của tôi làm gì, đừng ngồi trên giường của tôi, nhanh đi ra ngoài."

Thích Mộng khinh thường liếc mắt nhìn anh một cái,

"Sao lại căng thẳng vậy, đồ sạch sẽ cuồng, gay chết tiệt, tôi không có hứng thú với cậu…Cái đó, cậu vừa có điện thoại gọi đến, tôi giúp cậu nhận."

"Oh."

Dung Đình lơ đãng, xoay người vào phòng chứa quần áo. Mà Thích Mộng đột nhiên cười hì hì, cô từ trên giường nhảy xuống, lập tức đuổi theo Dung Đình vào phòng chứa quần áo. Động tác đang thay quần áo của Dung Đình dừng lại, mặt lạnh ngẩng đầu,

"Chị rốt cuộc muốn làm gì vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!