Chương 44: (Vô Đề)

Editor: Hải Nguyễn

Beta: Chiêu Anh Trương

Trong mắt Lục Dĩ Quyến, đây là vấn đề không cần hỏi cũng biết lựa chọn, nhưng lại làm cho Dung Đình do dự một hồi lâu.

Qua nửa ngày, Dung Đình mới đưa tay cầm kịch bản, lật đến trang bìa, "Tôi cũng không phải là không thích diễn bộ này… Nhưng mà Thích Mộng, cô phải biết rằng, trong tay tôi, giải thưởng tưởng chừng đã nắm chắc cũng có thể bay mất"

Lời này của anh vừa nói ra, Thích Mộng cũng sửng sốt một hồi, nghiêm túc cười trên nỗi đau của người khác, "Vậy à, tài nguyên tốt như thế mà vẫn không lấy được giải, vậy năm nay anh ba lần bị quần trào (*) rồi."

(*) quần trào: ngôn ngữ mạng nghĩa là một làn sóng giễu cợt chế nhạo trên mạng.

"…" Lục Dĩ Quyến có chút bất mãn đối với thái độ của Thích Mộng, thấy Dung Đình lại không lên tếng, cẩn thận nhắc nhở đối phương, "Cô tại sao lại không tin tưởng vào Dung ca? Kỳ thật, tôi cũng nhận được kịch bản này rồi, tôi đã xem đại khái… Nam chính này tính cách rất anh minh, diễn rất tốt, vì sao Dung ca không lấy được giải."

Thích Mộng "xuy" một tiếng, "Cái này cậu phải hỏi chính Dung Đình, mệnh của anh ta rất hung, đáng đời không lấy được giải."

Lông mày của Lục Dĩ Quyến nhíu lại, rõ ràng không vui, "Này, sao cô lại nói những lời này…"

"Dĩ Quyến." Dung Đình ngồi bên cạnh cậu nghiêng đầu, dùng ánh mắt ngăn lại lời nói của Lục Dĩ Quyến, "Thích Mộng có lý của cô ấy."

Lục Dĩ Quyến khẽ giật mình, có phần không rõ là Dung Đình ngăn cản đến cùng là bảo vệ Thích Mộng, hay là có nguyên nhân khác muốn giải thích cho cậu sau.

Nhưng mà, chính trong giây lát thất thần này, Dung Đình đã lần nữa đối diện với ánh mắt của Thích Mộng, "Quần trào cũng đã quen rồi, nhưng mà không muốn làm liên lụy Cao Tư Nguyên, kịch bản tốt như vậy, tại vì tôi mà bị rớt thật không đáng."

"Cái này anh không cần lo lắng." Thích Mộng nhún vai, "Ông ấy đã dám mời anh, chắc chắn phải làm tốt công tác chuẩn bị, nên anh có thể giành được thì nên giành, ông ấy có đường lui của mình… Anh đừng xem nhẹ Cao Tư Nguyên, người này cực kỳ khôn khéo."

Đã nhận được câu trả lời như vậy, Dung Đình cũng không nghi kỵ gì khác, anh hít sâu một hơi, tiếp nhận lời mời này, "Vậy cô xem rồi sắp xếp đi, tìm thời gian gặp mặt với đạo diễn Cao, xem thử có cần phải diễn thử hay không, tốt nhất là xác định xong lịch trình của năm nay luôn."

Thích Mộng chớp chớp hai hàng lông mày, "Gấp như vậy? Xem ra anh định đi theo con đường thương mại?"

Dung Đình gật đầu, "Đã không lấy được giải thưởng còn có thể không kiếm tiền sao? Dù sao cũng phải lấy được một cái gì đó chứ."

Thích Mộng nhịn không được sảng khoái cười ha hả, "Vậy không bằng anh trở về quay phim truyền hình, với nhân khí bây giờ của anh, kiếm tiền bằng quay phim truyền hình khẳng định nhanh hơn."

Thích Mộng vừa cười vừa cầm máy tính xách tay của mình ra, lướt lướt ghi ghi chút một chút mới quay lại chủ đề chính, "Anh đã muốn diễn "Đan tâm" thì gần đây sẽ phải vất vả một chút… Một mặt là phía truyền thông bên kia, gần đây có một vài bài viết quá kích, chủ yếu đều nói là anh không được như ý, sự nghiệp xuống dốc, bị công ty đóng băng… Dù sao diễn xong "Vui như lên trời" anh cũng không có bộ nào mới.

Những chuyện này cũng dễ xử lý, chăm chỉ đi phỏng vấn là được… Nếu như không phải anh vẫn còn trẻ, tôi nghĩ anh có thể lên "Đường nghệ thuật" kể chuyện xưa được rồi."

"Đường nghệ thuật" là một chương trình đối thoại của đài truyền hình của quốc gia, người được phỏng vấn phần lớn là những người đang biểu diễn, ca hát ở các phương diện, có được những thành tựu đáng chú ý trong giới nghệ thuật. Dùng giật gân, lấy nước mắt của người xem là chủ yếu.

Dung Đình mặc kệ Thích Mộng giễu cợt, không có ý cãi lại.

"Còn về phương diện khác chính là vấn đề trên mạng. Chuyện fan xin lỗi đối với tiểu chuồn chuồn tạo ra ảnh hưởng rất lớn, hôm qua tôi đã liên hệ với người phụ trách diễn đàn của anh. Hiện tại fan ở trong đó tranh cãi rất dữ dội, có người cảm thấy anh đối với fan rất quá đáng, đối với các họ không đủ tôn trọng. Những người này hình như vẫn còn là trẻ con, còn lại là fan lâu năm, các cô ấy dĩ nhiên ủng hộ quyết định của anh, nhưng bởi vì chuyện ngoài ý muốn trong lần đón máy bay này làm cho những fan lâu năm cũng cảm thấy, từ này về sau hoạt động của fan có thể sẽ bị hạn chế, fan mới và học sinh không cho phép tham gia, nhưng rất nhiều người không tán thành."

Dung Đình nhíu mày, "Hạn chế cũng không quá tốt đúng không? Lần này chủ yếu vẫn là ngoài ý muốn…"

Thích Mộng hùa theo, "Đúng vậy, nhưng mà cô nàng phụ trách hiện tại bởi vì đau lòng, đâm ra sửa chữa quá mức, hôm qua tôi mới nói đơn giản hai câu, bởi vì là không quen, cho nên cô ấy cũng không nghe tôi mấy, tôi với fan của anh tạo ra mâu thuẫn cũng không tốt, cho nên, có hai việc cần làm… Thứ nhất, anh dùng điện thoại của tôi, nói chuyện với người phụ trách một lần, nói rõ ràng lập trường của mình.

Thứ hai, sắp tới, khi tiếp nhận những vai diễn thương mai, tôi sẽ sắp xếp fan meeting, anh chính miệng nói với đại đa số fan ý nghĩ của mình một lần nữa, trấn an tâm tình của fan, mọi người trên diễn đàn weibo sẽ chuyển đạt lời của anh."

"Không có ý kiến khác."

"Ok, tôi đi sắp xếp."

Lục Dĩ Quyến nghe hai người nói chuyện với nhau, thật sự không tìm được cái gì liên quan đến cậu. So với Thiệu Hiểu Cương khúm núm trước Dung Đình, Thích Mộng này dĩ nhiên có nhiều tính toán hơn, đương nhiên thái độ cũng mạnh mẽ hơn không ít. Cậu có chút không quen nhìn thấy Dung Đình bị người khác ra lệnh, trong lòng cũng không thoái mái, chuẩn bị đứng dậy rời đi.

Nhưng mà, cậu vừa đứng lên, Thích Mộng đột nhiên ngẩng đầu, "Ngài Lục… À không, Dĩ Quyến, đừng vội, vẫn còn chuyện của cậu đây."

"Chuyện gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!