Chương 42: (Vô Đề)

Editor: Hải Nguyễn

Beta: Trang

Ổn định ôm Lục Dĩ Quyến trong ngực, Dung Đình lập tức đứng thẳng người, ánh mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh vừa rồi.

Anh dường như không chút do dự mở miệng: "Thiệu Hiểu Cương, gọi điện thoại cho cảnh sát, Tiểu Hách, cậu đem cô bé kia chặn lại!"

Nữ sinh ném sạc dự phòng đứng ở một chỗ rất xa, đại khái cô ấy cũng không ngờ đến lại đánh trúng chính giữa, trên mặt nhanh chóng lộ ra biểu tình vừa kinh hoảng vừa mờ mịt, thậm chí nhịn không được lui về sau, còn đang do dự có nên chạy trốn hay không.

Tại nơi như sân bay thủ đô này, bảo vệ vẫn luôn rất nghiêm ngặt. Huống chi Dung Đình là một ngôi sao lớn như vậy, vừa đáp xuống mặt đất đã khiến cho cảnh vệ chú ý. Không đợi Thiệu Hiểu Cương gọi điện thoại, đã có cảnh sát mặc thường phục nhanh chóng đẩy đám người ra, anh ta lấy từ trong ngực ra thẻ cảnh sát ra hiệu với Dung Đình, một bên nghiêm nghị chất vấn: "Xảy ra chuyện gì?"

Cùng lúc đó, một vài đặc công vác súng đã lên nòng đạn trên vai bình tĩnh bao vây vùng phụ cận để tránh tình thế trở nên nghiêm trọng hơn.

Xảy ra chuyện lớn như vậy, phóng viên bát quái thật sự hưng phấn đến chết rồi, vốn đang sợ Lục Dĩ Quyến và Dung Đình không nói lời nào, trở về không thể viết được bản thảo gì, cái này tốt lắm, fan của Dung Đình ở hiện trường đập bể đầu Lục Dĩ Quyến, miệng nói lời cay nghiệt. Mặc kệ viết cái gì, chủ biên cũng sẽ được cho một đầu đề, làm tốt còn có thể được thưởng…Ánh đèn flash trong lúc nhất thời lóe lên với tần suất cao.

Nhưng mà, Dung Đình giống như đã không còn để ý đến đám phóng viên bát quát này, anh trầm mặt, ánh mắt dừng ở chỗ Tiểu Hách đang dây dưa cùng cô gái không xa, lời ít ý nhiều giải thích với người cảnh sát mặc thường phục: "Có một fan dùng sạc dự phóng ném bị thương cậu Lục, phiền ngài xử lý."

"Kỳ thật em không sao…" Một trận choáng váng đi qua, Lục Dĩ Quyến giãy dụa tự mình đứng lên, "Cái đó, chú cảnh sát, đừng làm gì cô bé kia."

Dung Đình nhíu mày,"Sao có thể mặc kệ, em thật là ngây thơ!"

Cảnh sát nhìn hai ngươi, rõ ràng biết được Dung Đình mới là người làm chủ, anh ta nhanh chóng lấy ra bộ đàm nói vài câu, rất nhanh đã có cảnh sát đến giúp đỡ Tiểu Hách ngăn lại cô gái kia.

"Tôi đã sắp xếp xe cảnh sát, mang người bị thương đi điều trị, mời ngài đi cùng với chúng tôi để viết báo cáo."

Thiệu Hiểu Cương vừa nghe đến đó nhịn không được ngắt lời, "Xin lỗi, ngài cảnh sát, ngài Dung đây vừa xuống máy bay, thật sự quá vất vả, chuyện này chúng tôi sẽ không truy cứu nữa, ngài cảnh cáo đứa nhỏ một chút là được rồi…"

"Đúng vậy, đúng vậy, chúng tôi không truy cứu." Lục Dĩ Quyến xen vào.

"Đừng nói nhiều." Dung Đình một bên cầm giấy vệ sinh đè lại vết thương chảy máu trên đầu Lục Dĩ Quyến, một bên liếc Thiệu Hiểu Cương, cuối cùng, ánh mắt của anh dừng lại trên mặt vị cảnh sát. "Làm rối loạn trật tự công cộng, ác ý đả thương người, sao có thể không truy cứu. Tôi đi với các anh."

Bệnh viên quốc tế sân bay thủ đô, trong phòng cấp cứu ngoại khoa, mùi của nước sát trùng đậm đặc xông vào mũi.

Sau khi hoàn thành lấy lời khai của Dung Đình, đoàn người nhanh chóng rời đi, chỉ có thể nói may mắn là phòng cấp cứu của bệnh viện này cực kỳ vắng, Dung Đình đi một đường cũng không gặp người nào, nếu không thật sự cho dù có dùng thủ đoạn gì cũng không đè được tin tức bùng phát.

Nhưng mà, anh vừa đẩy cửa phòng ngoại khoa, chỉ nghe thấy sau tấm bình phòng màu xanh truyền đến âm thanh hít sâu của Lục Dĩ Quyến.

"Tê–nhẹ chút nhẹ chút!"

Sau khi đụng phải miếng bông tẩm rượu cồn, da đầu vốn đã không còn cảm giác của Lục Dĩ Quyến lại bị kích thích.

Cậu đau đến hàm răng cắn chặt vào nhau, không cần soi gương cũng biết bản thân hiện tại dữ tợn đến mức nào.

Nhưng mà khác với đau đớn của thân thể, trong nội tâm Lục Dĩ Quyến ngược lại cảm thấy như trút được gánh nặng…Cho đến bây giờ, từ sau đạt được giải ảnh đế Cannes, cậu vẫn cảm giác mình thiếu Dung Đình một thứ gì đó. Dù cho là cậu hoàn toàn không thẹn với lương tâm, nhưng căn bản vẫn không thoát khỏi được cảm giác tự trách.

Chuyện Dung Đình sẽ lấy được giải Ảnh đế Cannes bằng bộ phim này đã ở trong lòng cậu quá lâu, thế nên cậu so với Dung Đình càng không có cách nào tiếp nhận được sự thật này.

Nhưng mà…bị người ta hung hăng đập bể đầu, lại mở ra trong lòng cậu một lỗ hổng, tất cả cảm giác đau lòng từ trong ngực như tuôn ra, cuối cùng không dây dưa với cậu nữa.

Đang từ từ thả lỏng, Lục Dĩ Quyến cũng bất ngờ khi đối mặt với Dung Đình đứng ở cửa.

Lục Dĩ Quyến một bên cắn răng nhịn đau, một bên cố lộ ra vẻ mặt tươi cười, "Dung ca, anh…Ôi ơ…anh đã quay lại?"

Dung đình nhíu mày, bước nhanh đến trước mặt Lục Dĩ Quyến: "Rất đau? Sao rồi? Có chuyện gì không?"

Không đợi Lục Dĩ Quyến trả lời, Dung Đình nhanh chóng nói: "Thôi, trước tiên em đừng nói, bác sĩ, cậu ấy thế nào rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!