Chương 40: (Vô Đề)

Beta: Vân

Editor: Hải Nguyễn

Lòng bàn tay trống rỗng.

Thoáng cái, trong lòng Lục Dĩ Quyến liền luống cuồng, cậu nhìn chằm chằm tay mình một giây, sau đó đột nhiên ngẩng đầu, "Dung ca…em.."

"Nhanh đi nhận giải đi." Dung Đình cực kỳ thong thả mỉm cười một cái, tuy thoạt nhìn có chút miễn cưỡng nhưng Lục Dĩ Quyến lại từ ánh sáng trong đôi mắt của anh mà thấy được sự chân thành.

Giống như lo lắng như vậy cũng không thể ủng hộ Lục Dĩ Quyến, Dung Đình bắt đầu vỗ tay đứng lên, giang cánh tay ra, ý bảo Lục Dĩ Quyến ôm anh một cái.

Tất cả máy ảnh đều hướng về hai người, Lục Dĩ Quyến dường như cũng là xuất phát từ bản năng phối hợp mỗi động tác của Dung Đình, cậu đưa tay, dùng sức ôm lấy Dung Đình nhưng căn bản lại không dám buông ra, giống như chỉ cần cậu buông tay, cậu sẽ vĩnh viễn, vĩnh viễn mất đi Dung Đình.

Nhưng Dung Đình chỉ là vỗ nhè nhẹ sau lưng cậu, "Mau đi đi, đây là giải thưởng em xứng đáng có được, đừng nghĩ nhiều…"

Lục Dĩ Quyến gắt gao túm lấy áo khoác của Dung Đình. Mà Dung Đình thì chỉ một lát sau đã dùng sức đấy cậu từ trong lòng ra, "Dĩ Quyến, em đã diễn rất tốt, đi nhận giải thưởng này trở về đi."

Trong nháy mắt, Lục Dĩ Quyến cảm thấy nước mắt của chính mình muốn chảy ra, cậu liều mạng nhìn xuống nhưng mà vành mắt đỏ gắt, nhìn chằm chằm vào Dung Đình.

Dung Đình bình thản mỉm cười, nhưng ánh mắt vẫn không dừng lại trên khuôn mặt của Lục Dĩ Quyến quá nhiều, anh lần nữa vỗ vai cậu rồi ngồi xuống, ngay sau đó, Tạ Sâm cũng đứng lên, ôm chầm lấy Lục Dĩ Quyến: "Tốt lắm chàng trai, đi thôi, chúng ta đều vì cháu mà kiêu ngạo."

Cho đến lúc này, Lục Dĩ Quyến mới không thể không chậm rãi đi xuống hàng ghế ngồi, lên sân khấu.

Mà cho đến khi cậu rời đi, nụ cười trên mặt Dung Đình mới sụp đổ một chút.

Trên sân khấu, bóng hình của Lục Dĩ Quyến xa xôi lại rõ ràng, ánh đèn chiếu vào mặt cậu, ngũ quan vốn đã xinh xắn lại trở nên vô cùng mê người. Giờ phút này, bất kể người ngoại quốc có thể phân biệt được yêu thích gương mặt của cậu hay yêu thích vẻ bề ngoại của cậu cũng không quan trọng.

Bởi vì mỗi người, đều đang nhìn cậu trên sân khấu.

Đây là đặc quyền của người thắng.

Mà trong nội tâm Dung Đình biết rõ, Lục Dĩ Quyến trên sân khấu, cũng không quan tâm đến những người ngồi dưới khán đài.

Từ trên kia nhìn xuống, chỉ có thể thấy được người đông nghìn nghịt nhưng không thấy mặt, không có ánh sáng nào chiếu lên cho kẻ thất bại cả.

Tay của Dung Đình ở bên người, nắm thành một quả đấm, trên đời này không ai hiểu được sự thất bại của anh, mà anh cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới được có một ngày, đối mặt với thất bại, anh thế nhưng lại muốn chạy trối chết.

Trên sân khấu, Lục Dĩ Quyến yên lặng một chút rồi mới bắt đầu cảm ơn. Cậu thật sự còn rất trẻ. Trẻ đến nỗi trên con đường trưởng thành cậu không gặp được bao nhiêu người, cho nên câu trở thành người phát biểu cảm nghĩ ít nhất đêm hôm đó.

Lục Dĩ Quyến vội vàng trở lại chỗ ngồi của mình, nhưng cũng đã muộn.

Đối với chỗ ngồi bên cạnh trống không, tâm tình Lục Dĩ Quyến chìm xuống đáy cốc. "Tạ đạo, Dung ca đâu rồi?"

"Không biết, chắc là đi toilet."

"Báo cảnh sát! Còn thất thần ở đây làm gì? Mau báo cảnh sát đi!"

Trong quán bar, Thiệu Hiểu Cương tức đến không thở nỗi đi lui đi tới trong phòng.

Không ngờ Dung Đình sau khi Lục Dĩ Quyến nhận giải liền biến mắt ở trong phòng chiếu. Mọi người trong đoàn đợi anh nửa giờ cũng không thấy người đâu. Làm cho mọi người sốt ruột nhất là, điện thoại Dung Đình lúc đầu vẫn gọi được, nhưng không có người nhận, sau đó thì không gọi được nữa.

Tạ Sâm là người bình tĩnh nhất, cũng là người quen với Dung Đình lâu nhất, ông thấy không thể tìm thấy được Dung Đình thì cho mọi người về khách sạn trước, "Dung Đình không phải là con nít, bản thân cậu ta có chừng mực, chuyện như vậy xảy ra, tâm tình của cậu ta cũng không tốt, muốn ra ngoài đi dạo cũng là chuyện bình thường."

Trừ bỏ Tần Văn Kiệt cao ngạo trước sau như một không có phản ứng gì, những người khác đều hữu ý vô tình liếc nhìn Lục Dĩ Quyến. Lục Dĩ Quyến xấu hổ không làm gì được, trong nội tâm lại cố tình khó chịu hơn bất cứ người nào khác.

Cho đến khi về đến khách sạn, Tạ Sâm nói chuyện với Thiệu Hiểu Cương thì trợ lý của Dung Đình mới trở nên cực kỳ khẩn trương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!