Kỉ niệm quốc tế lao động từ một Tuần lễ vàng với 4 ngày nghỉ giờ đã bị hạ thấp trở thành một ngày nghỉ 1/5 "dài" có 3 ngày, đã không còn được sự mong đợi lớn lao như trước. Thế nhưng, đối với toàn thể các sinh viên của Ương Ảnh, nó vẫn là một kì nghỉ vô cùng long trọng.
Mỗi năm một lần, Liên hoan sân khấu sinh viên của học viện Ương Ảnh chính thức bắt đầu.
Vở kịch "Đoàn lữ hành tự sát" do Lục Dĩ Quyến đạo diễn cũng sẽ được ra mắt tại liên hoan năm nay.
Không thể không nói, Lục Dĩ Quyến ngoại trừ có ý tưởng sáng tạo riêng trong việc đạo diễn của mình, cậu cũng rất có năng khiếu trong lĩnh vực tuyên truyền.
Cậu sáng tác vài mẩu chuyện hài kịch đen (black
-humour)* đăng lên weibo, thuận tiện phối hợp với ảnh sân khấu của các diễn viên chính. Không thể không nói, Bạch Thần đẹp trai hấp dẫn không ít sự chút ý.
Về phần từ ngữ tuyên truyền, xét thấy kịch bản gốc là một tiền bối năm 4 khoa nhạc kịch trung quốc (Hí văn), Lục Dĩ Quyến mặt dày viết rằng "Sản phẩm hợp tác giữa 3 khoa của học viện". Vốn là một sản phẩm nhỏ tự phát tổ chức được thay hình đổi dạng trông còn giống như rất chính thức.
Mà bất ngờ hơn là, weibo vip màu xanh của Học viện Ương Ảnh cũng đăng lại weibo của Lục Dĩ Quyến, không nói nhiều lời mà chỉ dùng hai chữ: "Mong đợi".
Điều này làm cho bản thân Lục Dĩ Quyến cũng thấy mong đợi ra.
Làm một vở kịch mang theo hơi hướm của hài kịch đen, chủ đề phản ánh hiện trạng của xã hội, "Đoàn lữ hành tự sát" lập tức hấp dẫn không thiếu nghệ sĩ trong giới và người xem đam mê loại hình này.
Chỉ cần nhìn 5 vở kịch được trường học cho biểu diễn trước đó so với ngày mà "Đoàn lữ hành tự sát" biểu diễn, Lục Dĩ Quyến không thể không kiêu ngạo một chút, bởi lẽ vở kịch của cậu có số lượng người xem lớn nhất.
Nhưng một vở kịch thực sự đáng để khoe ra, tương tự như điện ảnh, nó cần có sự trầm trồ khen ngợi rộng khắp.
Giờ phút này, Lục Dĩ Quyến ngồi ở trong góc của hàng đầu tiên, màn hình di động nhắc nhở cậu thời gian hiện tại, 18:59.
Cậu thầm đếm 3 giây, con số biến thành 19:00.
Trên sân khấu, ngọn đèn tối lại, bức màn sân khấu mở ra.
Tiếng âm nhạc mạnh mẽ đột nhiên vang lên, làm mở màn, Lục Dĩ Quyến lập tức sử dụng nền âm nhạc với tiếng trống trầm thấp. Dưới khán đài vốn còn có tiếng nói chuyện nhỏ vụn, có người xem còn đang tìm chỗ ngồi, lúc này theo bản năng liền dời đi sự chú ý, nhìn về phía sân khấu vẫn còn chìm trong bóng tối.
18 tiếng trống chấm dứt, trên vũ đài, đèn sáng lên.
5 diễn viên đã đứng song song ở giữa sân khấu, dùng một tư thế cứng ngắc giậm chân tại chỗ, giống như những cỗ máy vô hồn.
Tiếng trống vẫn gõ dồn dập, các diễn viên dần dần tản ra, cự ly giữa bọn họ chậm rãi kéo ra thẳng đến mỗi người chiếm một góc riêng trên sân khấu.
Ngọn đèn và tiếng nhạc cùng lúc biến mất.
Sau 3 giây, một ngọn đèn sân khấu (spotlights) chiếu thẳng vào phía trước nam chính – Bạch Thần, cùng lúc đó, tư thế biểu diễn cứng ngắc vừa nãy cũng chấm dứt.
Lúc này, người xem cuối cùng cũng có thể tập trung chú ý đến nhân vật này. Anh mặc một bộ đồ vest không được phù hợp cho lắm, áo sơ mi rộng quá mức, thậm chí còn có vạt áo sơ mi thò ra khỏi áo vest. Vai áo sắp dài đến khuỷu tay, quần cũng rộng thùng thình như thể sắp sửa rơi xuống.
Bạch Thần đang đứng thẳng, rồi anh bước về phía trước một bước, giống như người xem lo lắng, quần anh thật sự rơi xuống đất.
Tất cả người xem đều cười to.
Lục Dĩ Quyến cũng thả lỏng… cười mới tốt, vở kịch giờ mới thật sự bắt đầu.
Xuất hiện đầu tiên là Bạch Thần, anh cố gắng ăn mặc khéo léo, trên thực tế là nhân viên môi giới bảo hiểm.
Trong màn đầu tiên, anh giới thiệu bảo hiểm với một ông cụ hơn 60 tuổi, một bà nội trợ hơn 40 tuổi và một người lao động trí thức hơn 20 tuổi, thế nhưng, không bán được cho bất kì ai.
Trong màn này, lời kịch thiết kế thật sự rất hài hước, Bạch Thần rõ ràng giới thiệu rất tốt, thế nhưng vẫn bị từ chối. Có rất nhiều đoạn khiến người xem bật cười. Nhưng mà, khi màn đầu tiên sắp sửa chấm dứt, bỗng nhiên có một nhóm người tiến đến đòi nợ Bạch Thần.
Người xem bây giờ mới biết được, Bạch Thần lúc này trông chật vật nghèo túng nhưng trước đây anh là một thương nhân kinh doanh bất động sản giàu có, vì khủng hoảng kinh tế mà anh nợ nần chồng chất, cuối cùng phải đi bán bảo hiểm. Đến khi chủ nợ, người cho vay nặng lãi đuổi đến, Bạch Thần sụp đổ.
Những áp lực tiêu cực hiện ra trước mặt người xem, Bạch Thần dần dần vì không gánh nổi nợ nần mà lựa chọn lên núi nhảy xuống vách đá tự sát. Mà bước ngoặt của vở kịch nằm ở đây, trên đường lên núi, anh gặp lại được 3 vị khách lúc trước mình không bán bảo hiểm được, 3 người này đều cho rằng mình bất hạnh, cuộc sống của người khác hạnh phúc hơn rất nhiều, đang không ngừng tranh luận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!