Chương 39: (Vô Đề)

Beta: Vân

Editor: Hải Nguyễn

Khác với các nữ minh tinh luôn đứng trên thảm đỏ tạo hình, hai người đàn ông là Dung Đình và Lục Dĩ Quyến dứt khoát, chỉnh tề chào hỏi phía truyền thông sau đó rất nhanh liền đi xuống bậc thang, vào trong phòng chiếu phim.

Đèn đuốc sáng trưng, người người huyên náo.

Không giống với ngày thứ nhất vàng thau lẫn lộn, người ngồi trong đại sảnh Lumière tại lễ bế mạc hôm nay, không phải là người được đề cử cho giải thưởng nữa, mà phần lớn đều là người chắc chắn được giải, không thì cũng là khách mời trao giải hôm nay.

Tạ Sâm cùng Dung Đình đi vào đã bị mấy người đạo diễn và diễn viên trong nước túm tụm lại chúc mừng thành tựu của bọn họ.

Tạ Sâm hôm nay đã ngồi trên ghế đạo diễn tốt nhất nước, phía trước đều có các đạo diễn có một ít thành tựu, hoặc là những đạo diễn trẻ có lai lịch còn thấp.  Tạ sâm tính tình vẫn trước sau như một, cùng với mọi người trao đổi đơn giản, mà tình huống bên phía Dung Đình lại có phần phức tạp.

Người đầu tiên đến chào hỏi là nữ diễn viên đã từng hợp tác với anh, Tiết Lung Lung, cô diễn một vai nữ phụ được đề cử "Được quan tâm nhất" cũng xem như là danh chính ngôn thuận đi trên thảm đỏ. Cô mặc một bộ váy của nhà thiết kế trong nước Alex Wang Tiểu Bạch, nhưng tua rua tinh tế rũ xuống hai bên cánh tay tạo ra vẻ đẹp nhu thuận. Tiết Lung Lung cũng xem như là một tiểu hoa đán đang nổi, hôm nay đến Cannes, một mặt là để nâng cao phong thái, còn một mặt khác cũng là mong muốn sau khi quay xong bộ phim điện ảnh đó có thể lấy được vai nữ chính.

Đối với cô mà nói, Dung Đình nếu không phải là đối tượng cạnh tranh thì là một mối quan hệ cần được chú ý nhiều.

Ngoại trừ lễ phép với Dung Đình đã quen thuộc, Tiết Lung Lung cũng không bỏ quên Lục Dĩ Quyến đứng bên cạnh Dung Đình. Cô dịu dàng, ôn nhu cười, đôi lông mày kéo ra tạo cảm giác đặc biệt ngọt ngào, "Thật là tốt khi có cơ hội được cùng cậu bước trên thảm đỏ, có cậu ở đây, nhiếp ảnh gia cũng không muốn chụp ảnh của tôi."

Lục Dĩ Quyến đối với các cô gái nhỏ giọng nói chuyện luôn không có sức chống cự, lập tức nở nụ cười. "Sao có thể thế được, cô đẹp thế này, tôi đi với cô cũng căng thẳng."

Tiết Lung Lung đi không bao lâu, vừa mới cùng Tạ Sâm hàn huyên vài câu thì đạo diễn Cao Tư Nguyên đã tới.

Đối phương thân là đạo diễn, Dung Đình cũng lập tức cung kính, ngay cả Lục Dĩ Quyến cũng vực dậy tinh thần muốn nói chuyện với Cao Tư Nguyên.

Khác với Tiết Lung Lung, Cao Tư Nguyên dĩ nhiên không để ý đến một người mới như Lục Dĩ Quyến, chỉ nói chuyện với Dung Đình.

Nhưng điều này cũng không trách Cao Tư Nguyên được, ông đến tìm Dung Đình là có mục đích rõ ràng. Kế hoạch của phòng làm việc của Cao Tư Nguyên trong năm nay là bộ phim điện ảnh mới "Đan Tâm", lại nhắm đúng Dung Đình làm diễn viên chính. Tuy nói miệng hai câu không thể nào có thể đạt thành hiệp nghị gì, nhưng ít nhất có thể trao đổi thêm một ít chuyện, làm cho diễn viên hiểu rõ suy nghĩ của đạo diễn để đến lúc đọc kịch bản có thể định hướng nhiều hơn một chút.

Nhưng mà, nghe Cao Tư Nguyên hứng trí bừng bừng giới thiệu xong, Dung Đình lại lắc đầu cười, "Thầy Cao, ngài cũng biết rồi đấy, tạo hình cổ trang của tôi đã quá nhiều, huống hồ nhân vật ngay thẳng trung nghĩa như vậy quá giống với hình tượng Lý tướng quân trong "Liên Thành", tôi hi vọng bộ phim tiếp theo có thể có sự khiêu chiến một chút."

Dung Định dù cự tuyệt thẳng thừng, nhưng cũng không làm cho Cao Tư Nguyên cảm thấy khó chịu.

Đối với một sự chuẩn bị của một bộ phim mà nói, quá trình càng ngắn tự nhiên càng tốt. Đêm dài lắm mộng, ai biết kéo dài tới ngày đó, bên đầu tư có rút tiền hay không, đạo diễn có gì ngoài ý muốn hay không. So với với rất nhiều diễn viên lề mà lề mề, cưỡi lừa tìm ngựa (*), như Dung Đình có thể có đáp án luôn thật sự là rất tri kỷ.

(*): Có ý nghĩa tương tự với một số câu ở việt nam như: đứng núi này trông núi này, ăn trong bát nhìn trong nồi.

Cao Tư Nguyên trên mặt lộ vài phần tiếc nuối. "Cậu nói như vậy cũng có lý, tôi có thể hiểu được, nhưng mà…Cậu thật sự không muốn suy nghĩ lại một chút. Bộ phim này chính là một bộ phim điện ảnh chế tác cao, chúng tôi cũng có kế hoạch đầu tư thành phim 3D, đang cùng với phía Hồng Kông bàn bạc, không chừng cậu có thể được đề danh cho giải thưởng Kim Long.""

Dung Đình khách khí cười. "Cơ hội này rất là mê người…Nếu ngài không để ý, có thể đưa kịch bản cho tôi xem thử, nhưng mà, thẳng thắn mà nói, mặc dù tôi rất muốn hợp tác với ngài, nhưng…"

Cao Tư Nguyên cũng không phải là người quấn người không thả, nghe Dung Đình nói như thế, ông chỉ có thể bất đắc dĩ buông tay, "Không có gì, tôi hiểu, chỉ hy vọng kịch bản của tôi có thể tác động đến cậu."

Xã giao cũng đã xã giao xong, Dung Đình nhìn Tạ Sâm ở cách đó không xa, chuẩn bị trở về chỗ ngồi của mình.

Hắn vừa đi vào chỗ, vừa nhìn Lục Dĩ Quyến ở bên cạnh yên tĩnh nãy giờ, "Có phải rất nhàm chán hay không?"

Biểu tình trên mặt Lục Dĩ Quyến rất phức tạp, "Cũng được…không phải là nhàm chán lắm, nghe hai người nói chuyện em cảm thấy có ý tứ vô cùng, nhưng mà…"

"Hả?"

Dung Đình dừng bước lại, quay đầu nhìn cậu.

Lục Dĩ Quyến khẽ ngẩng đầu, không biết vì cái gì khuôn mặt đột nhiên nóng lên, "Nhưng mà em đặc biệt nghĩ đến lúc anh được nhận thưởng, bạch trảo công tâm(*), có chút gấp."

(*) đại ý thế hiện sự nóng lòng, bồn chồn, lo lắng

Cậu vừa nói xong, không đợi Dung ĐÌnh đáp lại đằng sau đã có người nói với hai người đang đứng bất động trên bậc cầu thang "Excuse me". Lục Dĩ Quyến quay đầu, đã thấy sau lưng cậu là đoàn giám khảo của Cannes, người vừa mới mới cũng là chủ tịch hội đồng giám khảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!