Lục Dĩ Quyến quay đầu lại, trong nháy mắt, cả người cậu trở nên cương ngạnh.
Dung Đình đứng bên cạnh nhận thấy được điều ấy, anh vội vã xoay người, trước tầm mắt là một người phụ nữ xa lạ. Bà mặc bộ đồ công sở được thiết kế tỉ mỉ, cánh tay khoác một chiếc túi xách hermes birkin màu tím nhạt, khí chất ung dung, là một người phụ nữ mạnh mẽ. Chỉ là, ánh mắt đối phương nhìn về phía Lục Dĩ Quyến… rất không tốt.
Dung Đình theo bản năng đi về phía trước một bước, có ý bảo vệ Lục Dĩ Quyến.
Nhưng, anh vừa làm xong động tác này, Lục Dĩ Quyến lại mở miệng: "Mẹ… sao mẹ lại ở đây?"
Mẹ Lục nghiêm mặt, tiến về phía trước: "Mẹ còn chưa hỏi tại sao con lại ở đây đâu! Sao không ở trong trường hả?"
Lục Dĩ Quyến xấu hổ, cậu lớn lên cùng mẹ từ nhỏ, bà vừa là mẹ, lại cũng là cha, bà có thủ đoạn mạnh mẽ trên thương trường, mà quản giáo cậu cũng vô cùng nghiêm khắc.
Đương nhiên, nghiêm khắc một cách khoa học.
Lục Dĩ Quyến cười gượng: "Mẹ đừng nóng vội, con đã xin nghỉ ở trường rồi… Mẹ còn nhớ năm ngoái con nói với mẹ, con đi quay phim không? Phim vào vòng trong của liên hoan phim Cannes, con đến cùng với đoàn làm phim."
Mẹ Lục nhìn cậu nửa tin nửa ngờ: "Phim của con còn có thể vào được vòng trong của Cannes? Tại sao con lại không gọi điện cho mẹ? Tại sao lại đến Pháp? Có đủ tiền không?"
Lục Dĩ Quyến dở khóc dở cười: "Con đóng sao lại không được? Mẹ cũng xem thường con quá… À chưa giới thiệu với mẹ, đây là… ờm, mẹ, mẹ có biết đây là ai không?"
Nói xong cậu đẩy đẩy Dung Đình, vẻ mặt vừa bình tĩnh của mẹ Lục lúc này lại nghiêm khắc trở lại, ánh mắt bà nhìn thẳng vào Dung Đình đầy sắc bén, người này chính là người vừa mới giở trò với con bà, mẹ Lục nhìn người này từ trên xuống dưới, hoàn toàn không che giấu sự cảnh giác trong mắt, ngược lại, bà còn cố ý khiến đối phương nhìn đến quyền uy và khí thế của mình, như đang uy hiếp đối phương, sau một lúc lâu, mẹ Lục mới lắc đầu, trả lời: "Không biết."
Lục Dĩ Quyến phì cười, cậu vỗ lưng người bên cạnh, không biết là đang chê cười hay đang an ủi: "Mẹ, đây là diễn viên hợp tác với con, ở trong nước rất nổi tiếng! Anh ấy là Dung Đình, Dung ca, đây là mẹ em."
Dung Đình biết động tác lỗ mãng vừa rồi của mình có lẽ bị mẹ Lục nhận ra, đến Pháo một chuyến lại có thể gặp phải mẹ của Lục Dĩ Quyến. Anh ho nhẹ một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc, giơ tay về phía trước, cố gắng biểu hiện sự tôn trọng của mình: "Cháu chào cô ạ."
Mẹ Lục lúc này mới mất tự nhiên vươn tay nắm tay đối phương: "Chào cậu, rất hân hạnh được gặp mặt."
Dù có thế nào, bà vẫn là một người đã rong ruổi trên thương trường nhiều năm, cảm xúc do con trai gợi ra rất nhanh bị đè xuống, bà mỉm cười khách khí, lộ ra sự khoan dung: "Nếu là bạn của Quyến Quyến nhà cô thì cùng nhau ăn cơm rau dưa đi, bao giờ các cháu đến Cannes? Để cô gọi người lái xe đưa các cháu đi."
Không đợi Dung Đình trả lời, Lục Dĩ Quyến đã vội nói: "Không cần đâu mẹ, Dung ca đã đặt vé máy bay cả rồi, con còn đỡ, anh ấy còn có một đống người đi theo cơ, không cần gọi xe đâu mẹ!"
Mẹ Lục bị con từ chối như thế liền mất vui, nhưng bà có thể thấy được cách đó không xa có vài người đang nhìn về phía này đầy tò mò, nhân viên phục vụ là du học sinh Trung Quốc cũng hưng phấn chỉ trỏ về phía này, bà nhận ra, tuy rằng mình không biết, nhưng có lẽ đối phương ở trong nước địa vị cũng không thấp.
Con trai muốn phát triển trong giới điện ảnh, làm mẹ, bà sẽ không phá hủy nó, bà lui một bước, đành phải nói: "Vậy cùng ăn một bữa cơm đi, Quyến Quyến, đã lâu lắm rồi mẹ không gặp con."
Nói đến đây, mắt Lục Dĩ Quyến cũng đỏ lên, từ sau khi lên đại học, mẹ Lục liền nghe theo lời khuyên bảo của cậu, chính thức kết hôn với người chồng hiện tại là Charles, cũng di dân đi Mỹ, làm việc trong công ty của chồng.
Hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau giờ từ biệt đã 2 năm, dù cho tính cách Lục Dĩ Quyến có lạc quan đến cỡ nào cũng không thể tránh khỏi nhớ mong đối với mẹ.
Dung Đình thấy Lục Dĩ Quyến như vậy, đương nhiên sẽ không can thiệp, ngược lại còn tìm cớ cho hai mẹ con hàn huyên: "Ngại quá, cháu còn có chút việc phải làm, cháu xin phép cô."
"Không sao, cháu cứ làm việc của mình đi, là cô quấy rầy hai cháu." Mẹ Lục tiếp nhận ý tốt của Dung Đình, sau khi anh xoay người, lập tức kéo con trai mình vào trong nhà hàng.
Thế nhưng, hoàn toàn khác hẳn với tưởng tượng mẹ con gặp lại ôm nhau khóc ròng của Lục Dĩ Quyến.
Mẹ Lục vừa vào phòng ăn lập tức chống nạnh trừng mắt quát hỏi: "Con và cái cậu Dung Đình kia có quan hệ gì! Mẹ tận mắt thấy cậu ta sờ mông con!"
Lục Dĩ Quyến sửng sốt, mặt đỏ lên, mắt cậu đảo quanh phòng, trong phòng còn có vai người ngoại quốc, nhìn bọn họ đầy nghi vấn, Lục Dĩ Quyến ngượng chín mặt, thấp giọng trả lời: "Mẹ, mẹ nói bừa gì vậy, đấy đâu phải là mông, là eo, người ta cũng không sờ con, rõ ràng là đánh… Mẹ đừng hỏi thế trước mặt bao nhiêu người như vậy được không?"
"Không sao, bọn họ không hiểu tiếng Trung Quốc." Mẹ Lục thấy việc này hoàn toàn không đáng để bận tâm, nhưng con trai nhắc nhở như thế, bà liền nhanh chóng quay đầu, mỉm cười với các đồng nghiệp giới thiệu Lục Dĩ Quyến: "I"m so sorry for your waiting. Amazing coincidence. I have just met my son."
Ngay sau đó, bà nhanh chóng quay đầu lại, dùng ánh mắt đầy cảnh cáo nhìn Lục Dĩ Quyến: "Con đi đóng phim mẹ không ngăn cản con, thế nhưng con không được phép làm bừa trong giới!"
Nói xong, bà lại nở nụ cười rạng rỡ của mình, đẩy Lục Dĩ Quyến đi bắt tay cùng đồng nghiệp.
Lục Dĩ Quyến đầy mặt , bội phục sát đất với kỹ năng thay đổi khuôn mặt của mẹ mình, nhưng dù sao vẫn phải giữ thể diện cho mẹ.
Cậu lễ pháp chào hỏi: "Nice to meet you. I"m Zane."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!