Thời tiết đã ấm hơn, Lục Dĩ Quyến cởi quần xong chỉ còn lại một đôi chân cùng… Dung Đình bắt buộc mình dời mắt sang nơi khác, thế nhưng Lục Dĩ Quyến còn gọi lại: "Sư ca, giúp em cầm lấy một chút!"
Quần ướt sũng rất khó chịu, Lục Dĩ Quyến vô cùng ghét bỏ nó, trong lòng còn không khỏi thầm oán Dung Đình, tuy rằng cậu biết mình ngủ say, đánh thức không dễ, nhưng cách làm của Dung Đình cũng quá thô bạo!
Không có tí xíu thương hoa tiếc ngọc nào hết! o( ̄ヘ ̄o#)
Mang theo tâm lý trả thù đầy ngây thơ, Lục Dĩ Quyến ước gì nhanh chóng đem quần mình trao sang tay Dung Đình.
Kết quả là Dung Đình đứng ở bên ngoài bồn tắm, cứ như không nghe thấy được, chỉ có cơ bên gáy căng lên, tỏ rõ Dung Đình quả thật có nghe được.
Lục Dĩ Quyến căng thẳng, đầu óc vốn còn mờ mịt bỗng nhiên hoạt động rõ ràng, xong đời! Có phải là mình dỗi rồi chọc giận Dung Đình không?
May mà, Dung Đình chỉ ngắc ngứ một chút liền cầm lấy quần, đặt lên giá cho cậu, chỉ còn giọng nói có vẻ là lạ: "Em tắm đi, anh ra trước."
Phòng ở ấm áp khiến Lục Dĩ Quyến cho dù đứng cũng thấy buồn ngủ, cậu không để ý Dung Đình, nhanh chóng cởi quần áo vò thành một đống ném dưới sàn.
Dung Đình đang chạy ra khỏi phòng tắm nhịn không được tạm dừng bước, ánh mắt liếc nhìn về phía gương, hơi nước bốc lên khiến hình ảnh phản chiếu không được rõ ràng cho lắm, chỉ thấy bóng người Lục Dĩ Quyến mờ ảo, đối phương dừng tập thể thao sau cơ bắp trên người không còn rõ ràng như trước, chỉ còn lại cơ thể có vẻ quá mức gầy yếu.
Dáng người không tính là hoàn mỹ, nhưng lực hấp dẫn vẫn đầy đủ.
Thế nhưng, Lục Dĩ Quyến hoàn toàn không chú ý đến Dung Đình còn chưa rời đi, thậm chí căn bản không thèm để ý có một người cùng giới tính sẽ nhìn đến cơ thể mình. Sự thản nhiên ấy khiến Dung Đình nhanh chóng tỉnh táo lại.
Anh nắm chặt nắm đấm cửa, lại thả lỏng, cuối cùng mới lựa chọn trầm mặc rời đi, đóng kín cửa giúp Lục Dĩ Quyến.
Nhưng mà, sau khi anh ra ngoài, không bao lâu sau, Lục Dĩ Quyến bỗng nhiên gào lên: "Sư ca!! Dung ca!!"
"Lại làm sao!" Ngoài phòng tắm, người nào đó đáp lại đã có vẻ mất kiên nhẫn.
Lục Dĩ Quyến cũng không rảnh bận tâm: "Giúp em lấy áo tắm với! Còn cả quần lót nữa! Ở trong ngăn nhỏ trong valy em ý! Lấy cái mày đen! Loại tam giác!"
"Tự ra mà lấy."
"Em phải cởi truồng đấy!"
"Đừng đi ra! Chờ!" Không bao lâu sau, Dung Đình nhanh chóng thò tay vào lấy áo tắm và quần lót theo đúng yêu cầu của Lục Dĩ Quyến.
Lục Dĩ Quyến cười hì hì cầm quần áo, tiện thể nhân cơ hội trêu đùa tay Dung Đình.
Cho tới nay, rất nhiều fan đều phát cuồng lên vì tay Dung Đình, mười ngón tay thon dài, xương khớp rõ ràng, nhìn vô cùng hấp dẫn.
Lục Dĩ Quyến cũng không rõ lúc ấy mình nghĩ gì, chỉ là nhịn không được, đầu tiên là cầm tay, sau đó cong ngón trỏ cào cào lòng bàn tay đối phương.
Kết quả, nào nghĩ đến, Lục Dĩ Quyến còn chưa kịp rút tay về, Dung Đình bỗng nhiên đẩy mạnh cửa ra, cầm lấy cổ tay cậu, tiếp đó đẩy cậu vào bên trong áp lưng cậu vào tường.
Lục Dĩ Quyến lúc này mới run lên.
Dung Đình để sát cậu vào tường, vẻ mặt lãnh đạm, vô cùng lạnh lùng.
Nhưng tay anh rất ấm.
Xung quanh hai người như có một ngọn lửa dần bốc lên, khiến cho tim Lục Dĩ Quyến đập ngày càng nhanh hơn.
Dung Đình vốn cao hơn Lục Dĩ Quyến, giờ phút này, anh nhìn xuống Lục Dĩ Quyến, hơi cúi đầu, chóp mũi hai người dễ dàng chạm vào nhau.
Theo bản năng, Lục Dĩ Quyến liếm môi, giống như… đang chờ đợi gì đó.
Dung Đình vừa tắm rửa không lâu, so sánh với Lục Dĩ Quyến chỉ có chiếc khăn tắm cuốn lấy nửa người cũng không hơn là bao, anh mặc áo tắm, phần ngực hở ra, hai người đứng quá gần nhau, khiến Lục Dĩ Quyến dễ dàng cảm nhận được nhiệt lượng từ đối phương truyền đến.
Cảm giác khiến Lục Dĩ Quyến bỗng hoảng hốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!