Chương 32: (Vô Đề)

Người đi thảm đỏ đêm nay với Dung Đình chính là người được nhắc đến nhiều nhất trong danh sách đề cử — Bạch Oanh, cô mặc một chiếc váy dài được thiết kế bởi hãng thời trang Elie Saab, cổ chữ v khoét sâu lộ ra da thịt trắng nõn trước ngực, dáng người Á Đông khiến cho cô càng thêm nhỏ nhắn mềm mại. Tạo hình cổ điển của cô kết hợp với hình tượng thân sĩ của Dung Đình đứng cạnh nhau lại càng tăng thêm sức mạnh, cô ưu nhã đứng cạnh Dung Đình cùng chụp ảnh, hai người dựa sát gần nhau, mỉm cười với để các phóng viên truyền thông chụp ảnh chung.

Lục Dĩ Quyến thề, đây chính là cặp đôi đẹp nhất trong ngày hôm nay.

Quả nhiên, khi bọn họ song song bước trên thảm đỏ, đám người xung quanh lập tức thét chói tai, đèn flash lóe sáng liên tục, không khi nháy mắt lên tới đỉnh điểm.

Người dẫn chương trình Hồ Giai Lương cũng phất tay chào bọn họ từ xa, mời hai người ký tên, chụp ảnh chung, sau đó nhiệt tình tán thưởng: "Bạch Oanh, hôm nay em thật sự rất đẹp!"

Bạch Oanh cầm mic, cười nhẹ, cô trả lời đầy hài hước: "Cảm ơn chị Giai Lương, cũng cảm ơn Dung Đình đã làm nền khiến em càng thêm xinh đẹp."

Hồ Giai Lương cũng khẽ cười mấy tiếng: "Bé Bạch Oanh ngày xưa được người xem yêu thích nay đã trưởng thành, nhưng vẫn đáng yêu như ngày nào."

Nam thần nữ thần đứng chung với nhau, quả thực chính là minh chứng sống cho từ "Xa không thể với tới". Trên màn ảnh, Dung Đình chỉ hơi gợi lên khóe miệng, đến khi Bạch Oanh nói mới liếc nhìn cô đầy thân mật.

Nhưng chỉ cái liếc mắt này cũng đủ đến các fan của hai người trên weibo điên cuồng cắt xuống làm thành ảnh động.

Nhưng Lục Dĩ Quyến biết hai người ngầm ở chung như thế nào, hoàn toàn không bị diễn xuất của hai người lừa dối, cậu chỉ để ý đến mình Dung Đình.

Nhờ nhiều năm tôi luyện, khác với Bạch Oanh còn thấy được cô đang cố gắng giữ bình tĩnh, Dung Đình nhìn có vẻ thong dong, vừa không thấy đắc chí vì được đề cử, cũng có sự vui vẻ đúng mức.

Lục Dĩ Quyến mở nhóm fan của Dung Đình, mọi người suy nghĩ không khác cậu là bao, đều cảm giác thần tượng của mình rất xui xẻo, đầy mặt "thấy được" hồng trần.

Nhưng mặc dù fan nhà mình đau lòng cỡ nào, truyền thông đều không chịu bỏ qua cho Dung Đình, người dẫn chương trình nhanh chóng đem đề tài từ Bạch Oanh đến Dung Đình: "Dung Đình là bạn cũ của giải Kim Long chúng ta, cũng không chỉ một lần lấy được đề cử ảnh đế, thế nào? Lần này anh đến có tâm trạng gì khác không? Anh nghĩ khả năng mình được giải là bao nhiêu?"

Hồ Giai Lương cười đầy vô hại, nhưng Lục Dĩ Quyến lại tức giận đến chửi ầm lên.

Về phần Dung Đình, có lẽ là bị chê cười quen, trả lời vấn đề này cũng có bài của mình: "Tôi rất cảm kích khi được sự thưởng thức của các vị giám khảo, được đến đề cử đã là sự khẳng định của các giám khảo đối với tôi, về phần có được giải hay không, còn phải xem duyên phận."

Nói xong anh hơi gật đầu cười với Hồ Giai Lương, so với đối phương làm bộ vô tội, thái độ của Dung Đình thản nhiên để người ta khâm phục.

Chung quy thời gian phỏng vấn trên thảm đỏ rất ít, Hồ Giai Lương có thể "làm khó dễ" không nhiều, Dung Đình nhanh chóng được bỏ qua, cùng Bạch Oanh đi vào trong khán phòng.

Vừa thoát khỏi máy quay, Bạch Oanh liền trở về nguyên hình, cô tựa vào vai Dung Đình cười trộm: "Miệng lưỡi mấy người này đúng là chua loét… Nhưng mà kỳ thật hôm nay anh có rất lớn hy vọng được giải nha!"

Dung Đình bình tĩnh tránh sang một bên, sau đó rút tay mình ra khỏi tay Bạch Oanh: "Chuẩn bị tốt lấy ảnh hậu của cô là được."

Bạch Oanh bĩu môi, hiển nhiên đã quen với việc Dung Đình không nhìn mị lực của cô, "Lát nữa anh chúc mừng em cũng không muộn."

Hai người trao đổi vài câu với người đại diện của mình, sau đó tìm đến các thành viên khác trong đoàn làm phim, cùng nhau ngồi xuống.

Chờ đợi lễ trao giải tẻ nhạt bắt đầu.

Sở dĩ nói tẻ nhạt là vì giải Kim Long của Hongkong từ người dẫn chương trình đến người công bố giải thưởng phần lớn đều nói tiếng Quảng Đông, Bạch Oanh và Dung Đình đều không hiểu nên chỉ có thể tự tìm việc vui.

Giải Kim Long khác với giải Kim Ngưu. Giải Kim Ngưu bao quát toàn bộ nền điện ảnh Hán ngữ, trong khi giải Kim Long lại có nghiêm khắc hạn chế khu vực, nhờ có Liên Thành là do Hãng Truyền thông Rạng Đông của Hongkong hợp tác phát hành với Hãng phim Tinh Vũ, thêm đạo diễn Lâm Dung là người Hongkong nên mới có thể vào vòng trong.

Đương nhiên, nó cũng khiến khả năng giành được giải thưởng của Bạch Oanh cao hơn.

Thấy được Liên Thành đã bắt được giải giành cho kịch bản hay nhất, hiệu ứng hình ảnh xuất sắc nhất, phim hay nhất vào trong túi, nữ chính xuất sắc nhất cuối cùng cũng không thể nghi ngờ mà dừng trên người Bạch Oanh.

Nhìn trên vũ đài, người kia rõ ràng 1 giây trước còn vui vẻ thảo luận cùng mình trao giải kết thúc sẽ đi ăn tiệc mừng giờ đang tỏ vẻ kinh ngạc sung sướng đến mức hôn môi cúp nhảy nhót, sau đó hốc mắt đỏ bừng nghẹn ngào nói mình vui vẻ và cảm kích tới cỡ nào.

"Tôi chưa từng nghĩ đến có thể có được vinh dự này, bởi vì có rất nhiều tiền bối mà tôi tôn kính càng xứng đáng được giải thưởng này hơn." Nước mắt tràn ra trên khóe mi của Bạch Oanh, dù đang khóc nhưng cô vẫn vô cùng xinh đẹp quyến rũ, "Tôi xin chân thành cảm ơn các vị giám khảo đã khẳng định sự cố gắng của tôi, xin cảm ơn đạo diễn Lâm Dung, trong bộ phim này ông đã chỉ đạo cho tôi rất nhiều…"

Nghe Bạch Oanh nói lời cảm ơn cô đã chuẩn bị tốt, Dung Đình lại chỉ cảm thấy vô vị.

Anh vẫn nhớ rõ cảm giác lần đầu tiên mình đi trên thảm đỏ, lần đầu tiên được đề cử, cảm giác chờ mong cùng lo sợ bất an.

Nhưng thời gian càng lâu, loại cảm giác này càng nhạt, thậm chí đến bây giờ anh đã học được thờ ơ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!