Chương 31: (Vô Đề)

"Hà Hiển?"

Anh gần như quên mất người này.

Nhưng cẩn thận nghĩ lại… đó là một người vô cùng nổi bật.

Hình như ngay từ đầu đã rất ghét Lục Dĩ Quyến, sở dĩ ở lại đoàn làm phim lại dưới thân phận là trợ lý của Lục Dĩ Quyến, nhưng trên thực tế không làm bất kì nhiệm vụ nào của một trợ lý, phần lớn thời gian đều bợ đỡ Tạ Sâm, bợ đỡ anh.

Trong giới giải trí, người quá kiêu ngạo quá ảo tưởng về bản thân như vậy không bao giờ ít.

Ấn tượng của anh với người này thực sự không nhiều.

Nhưng trong lúc này, Lục Dĩ Quyến đã lấy ipad ra, mở bài viết trên mạng kia, "Người viết bài biết rất nhiều chuyện, hiển nhiên là thường xuyên ở gần chúng ta, anh nghĩ xem, nếu không dù là bịa thì cũng không thể bịa ra nhiều thói quen của anh như vậy, anh xem, người này nói, anh học kịch bản rất nhanh, diễn viên khác kiểu gì cũng sẽ có lúc quên mất, à, cái này chắc là nói em, thế nhưng anh rất ít khi quên lời, cũng không thấy anh ôn kịch bản…"

Lục Dĩ Quyến tạm ngừng một chút, nhanh chóng lật sang trang khác: "Chỗ này, còn có, nói anh thích ăn cay, nhưng dễ bị nóng trong người, mỗi lần trợ lý xách rau xanh đến đều phải nhìn anh lạnh mặt… ồ, sau đó fan cuồng của anh kêu gào nam thần ngạo kiều nam thần manh manh tiện thể thắp nến cho Tiểu Hách…"

Gân xanh trên trán Dung Đình nảy lên, cuối cùng cướp đi ipad, nghiêm túc nhắc nở: "Nói trọng điểm."

"Vầng." Lục Dĩ Quyến ngoan ngoãn nghe lời, cẩn thận giải thích: "Nếu là người trong đoàn làm phim của chúng ta, phạm vi sẽ nhỏ hơn nhiều, dù sao không phải ai cũng có thể ngày ngày ở bên cạnh anh, hơn nữa bài viết bình luận phim mới nhất của anh hoàn toàn sao chép lời của em, người này có thể nhớ rõ ràng như vậy, chứng tỏ người này ngồi ngay cạnh em, nên mới có thể nghe rõ… Cho nên, anh thấy là ai?"

Dung Đình cũng không phải không cân nhắc lời của Lục Dĩ Quyến, chỉ là trong trí nhớ của anh không có quá nhiều không gian về Hà Hiển.

Giờ phút này, Lục Dĩ Quyến nói rõ ràng ý nghĩ của mình, Dung Đình cũng tự nhiên theo đó mà chú ý đến một bộ phận mấu chốt.

Hà Hiển là người duy nhất có thành kiến với Lục Dĩ Quyến.

Từ sự vô trách nhiệm cho đến ám hại.

Dung Đình nhíu mày, trầm tư: "Lúc trước tại sao em và Hà Hiển không hợp nhau? Có mâu thuẫn gì không?"

"Không có." Lục Dĩ Quyến lập tức khẳng định, "Lúc vừa vào đoàn thầy Tống Phong Niên còn chưa nghỉ ngơi, bởi vậy phần lớn thời gian Hà Hiển đều ở bên đó, sau này thầy Tống đi, anh ta mới chính thức đến chỗ em."

Dung Đình nhìn Lục Dĩ Quyến, anh không nghi ngờ, chung quy lấy tính cách của cậu, khả năng bất giác đắc tội người ta là quá nhỏ, "Vậy hắn ta có nói điều gì là lạ với em không?"

"Cũng không, chúng em trao đổi rất ít."

Thật là quái lạ.

Dung Đình mở danh bạ trên điện thoại, một hồi lâu sau mới tìm được tên Tống Phong Niên.

Anh gọi điện.

"A lô? Em chào thầy, em Dung Đình đây ạ, thật ngại quá, đột nhiên lại quấy rầy thầy."

Dung Đình đi ban công gọi điện thoại, Lục Dĩ Quyến ôm ipad, mở ra trang weibo mốc meo của mình.

Tâm trạng muốn tiếp xúc với xã hội, muốn biết thế giới bên ngoài đang ra sao đột nhiên trở lại trong người cậu, Lục Dĩ Quyến thậm chí còn cảm giác ngồi trong phòng bệnh rất nhàm chán.

Chán nản mở hết trang này đến trang khác, tùy tiện mở ra một bức hình xuất hiện trên trang chủ với tần suất cao nhất, tác giả là một họa sĩ manga nổi tiếng trên mạng, trong hình là một cp vô cùng nổi tiếng có liên quan đến Dung Đình, dưới cuối cùng là hình chibi của Dung Đình và Đào Nghiệp, hai người đứng sóng vai, vẻ mặt đầy mờ mịt, trên người là một con dấu xác thực to đùng.

Xem như là một loại mỉa mai với giới truyền thông.

Không ít fan của Dung Đình chia sẻ, kèm theo đó là những lời cảm khái đầy sung sướng.

Chỉ là, Lục Dĩ Quyến đột nhiên khó chịu.

Cậu yên lặng vào trang weibo của mình, do dự một chút, đăng trạng thái: "Ha ha, chờ anh bước vào giang hồ, làm mù ngàn vạn người."

Đăng bài thành công.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!