Chương 30: (Vô Đề)

"Lục Dĩ Quyến, uống thuốc."

Sau bữa trưa 30 phút, ngay khi chuông báo thức của di động vừa hiện lên, Dung Đình liền nhanh chóng lấy ipad trên tay Lục Dĩ Quyến đi, đem lọ thuốc và nước ấm đặt đến trước mặt cậu, Lục Dĩ Quyến nhìn về phía ipad hiện nay đã bị Dung Đình cầm xem kịch bản đầy lưu luyến, trong lòng biết không thể cướp lại được, đành phải thành thật uống thuốc, sau đó chuẩn bị ngủ trưa.

Đây là ngày thứ hai Lục Dĩ Quyến nằm viện.

Lạ là, không biết vì thuốc tốt hay là… tâm sự trong lòng Lục Dĩ Quyến được cởi bỏ, triệu chứng kén ăn, chán đời rất nhanh liền biến mất.

Nó chủ yếu thể hiện ở việc sáng sớm cậu ăn hai cái bánh bao nhân nấm hương và rau chân vịt, uống một chén sữa đậu nành lớn, cuối cùng còn cướp ăn trứng trà của Dung Đình.

Bạch Thần nhìn chằm chằm vào bát mì vằn thắn trước mặt, không biết có nên vỗ tay vì chúng nó thoát khỏi tai nạn hay không.

Đến giữa trưa, khẩu vị của Lục Dĩ Quyến vẫn rất tốt.

Tuy rằng Bạch Thần cần phải về nhà hát tập kịch, nhưng Dung Đình chỉ cần một cuộc gọi Tiểu Hách liền đến thay thế, tiện thể mang theo một nồi lẩu cay đến.

Thơm nức mũi!! (*/ω*)

Tiểu Hách nghiêm túc quan sát Lục Dĩ Quyến trong chốc lát, nhân lúc Lục Dĩ Quyến đi toilet, cậu mới dám cẩn thận hỏi Dung Đình: "Anh chắc không? Cậu ấy? Bị trầm cảm nặng?"

Dung Đình ngẩng đầu, chỉ dùng khẩu hình miệng: "Cút."

Tiểu Hách ngoan ngoãn ôm đồ ăn thừa đi tìm mèo hoang ngoài bệnh viện chơi.

Lục Dĩ Quyến chui vào ổ chăn nhìn Dung Đình ngồi bên cạnh, ánh nắng chiếu vào qua khung cửa sổ, đổ hết lên người Dung Đình. Khác với hình tượng trước mặt truyền thông, Dung Đình giờ chỉ mặc một chiếc áo hoodie màu đen, quần thể thao màu xám.

Quả thực bình dị gần gũi đến không tưởng.

Cậu bất giác ôm góc chăn cười ngây ngô.

Dung Đình chuyển tầm mắt, dừng trên người Lục Dĩ Quyến.

Ánh mắt của đối phương mang theo cảm xúc vô cùng rõ ràng, là si mê quấn quýt.

Trong lòng Dung Đình dậy sóng, lại nhanh chóng nhớ tới cản trở lần gặp mặt trước, anh nhịn không được vươn tay đi che mắt cậu: "Đừng nhìn, ngủ đi."

Lục Dĩ Quyến bị ốm nên hoàn toàn không sợ, rất lớn gan, cậu lập tức gạt tay Dung Đình ra: "Tại sao không để em xem, em thấy ảnh chụp của anh trên weibo còn nhiều hơn cả số lần thấy mặt anh bình thường, người thật ở trước mặt còn không cho em xem? Em không chụp ảnh đã tốt lắm rồi."

Dung Đình gõ trán Lục Dĩ Quyến, nghiêm mặt nói: "Nghỉ ngơi, quên vừa nãy bác sĩ nói gì rồi hả? Em không ngủ đủ, dễ mất tập trung, em cần phải nhanh chóng điều chỉnh nghỉ ngơi, buổi tối không ngủ tốt thì ban ngày phải ngủ trưa."

Lục Dĩ Quyến bĩu môi: "Tối hôm qua em ngủ rất tốt, ban ngày có thể không ngủ… Dung ca, nói chuyện với em đi mà ~"

Dung Đình cũng không quên chuyện xảy ra ở nhà mình, anh rút tay về, lạnh lùng khoanh tay lại: "Không nói, em có chuyện muốn nói thì tự nói."

"Ồ, thế em nói đây." Lục Dĩ Quyến lại không hề lằng nhằng, "Thiệu Hiểu Cương…"

Lục Dĩ Quyến còn chưa nói gì, cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra.

Chính là Thiệu Hiểu Cương với khuôn mặt đầy nôn nóng.

Lục Dĩ Quyến: "……"

Quả nhiên không thể nói xấu sau lưng người khác.

Thiệu Hiểu Cương vô cùng vội vã, căn bản không chú ý đến Lục Dĩ Quyến, anh ta vọt đến trước mặt: "Dung Đình, tại sao anh lại không trở lại đoàn làm phim?!"

Dung Đình thong thả dời tầm mắt khỏi Lục Dĩ Quyến, sau đó dừng lại trên mặt Thiệu Hiểu Cương, "Thiệu ca, ngài có biết đây là phòng bệnh không? Anh quấy rầy đến bệnh nhân rồi."

Thiệu Hiểu Cương nghẹn họng, rõ ràng là không vui, nhưng ngại mặt mũi Dung Đình nên phải nói: "Xin lỗi, thật xin lỗi, vì chuyện quá gấp gáp, tôi thực sự rất sốt ruột… Dung Đình anh biết không…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!