Chương 3: (Vô Đề)

Thấy Lục Dĩ Quyến kích động hơn cả lúc gặp được Tạ Sâm, Tống Phong Niên nhịn không được hỏi: "Cậu là fan của Dung Đình à?"

Dung Đình ra mắt tính ra đã 7 năm, từ lúc mới lên đại học liền bắt đầu diễn vài phim truyền hình, bởi vì ngoại hình quá mức xuất sắc nên bộ phim đầu tay của anh chính là nam thứ chính, hơn nữa còn được công ty điện ảnh Hoa Tinh kí. Những bộ phim tiếp với vai trò nam chính tích cóp được khá nhiều danh tiếng cho anh, thẳng đến khi tốt nghiệp đại học, được đạo diễn Tạ Sâm nhìn trúng, tìm anh đóng bộ phim điện ảnh võ hiệp "Đạo Mã", tuy rằng là nam thứ chính nhưng đã nâng cao địa vị của anh rất nhiều, khiến anh từ một diễn viên hạng B hạng C lên thẳng đến vị trí của một ngôi sao hạng A.

Từ đấy về sau, Dung Đình chủ yếu diễn các phim điện ảnh trong nước, nam chính nam thứ đều có, nổi tiếng hơn bao giờ hết. Cùng lúc đó, giá thị trường của anh cũng không ngừng tăng lên… Nói theo cách khác, Tạ Sâm quả thực mở ra cánh cửa đến mản ảnh rộng cho Dung Đình. Đương nhiên, với tư cách là người biết được đầy đủ sự tình, Tống Phong Niên quả thật muốn nói, chính kĩ xảo biểu diễn của Dung Đình cũng rất tốt, không nổi tiếng mới là lạ.

Nào biết, Lục Dĩ Quyến lắc đầu: "Không tính là fan, chỉ là cảm giác anh ấy rất thảm…"

Với tốc độ gặp may như thế, lẽ ra đều nên mang mấy cái cúp về nhà. Nhưng Dung Đình nổi tiếng nhất trong giới chính là nhờ việc anh được đề cử vô số giải thưởng nhưng chưa bao giờ thắng được.

Đến cả giải thưởng Diễn viên mới xuất sắc nhất cũng không được.

Giới giải trí thường lấy chuyện này ra nói, nếu không phải như thế Lục Dĩ Quyến cũng sẽ không có hứng thú với diễn viên này.

"Cháu đã xem tất cả các tác phẩm mà anh ấy quay, khụ, thẳng thắn mà nói, cháu cảm giác Dung Đình thực sự rất không may."

Ánh mắt Lục Dĩ Quyến chớp chớp, căn bản không giấu được sự sung sướng, mà sớm từ lúc cậu chưa mở miệng, Tống Phong Niên đã lặng lẽ hơi mở cửa sổ xe ra để Dung Đình bên ngoài có thể nghe được trọn vẹn Lục Dĩ Quyến khen (cười) ngợi (nhạo) anh.

"Kì thật "Đạo Mã" chính là điển hình cho việc diễn viên cứu phim, nếu không phải nữ chính đủ xinh đẹp, đủ để khiến nam chính vừa thấy liền yêu, hơn nữa có động lực vì cô ta đi trộm ngựa, không thì thật sự là logic… Vai người coi ngựa mà Dung Đình diễn thật sự rất cảm động, chậc chậc, bạn gái cũ của cháu đến rạp chiếu phim liền ôm cháu kêu gào đòi gả cho nam thứ."

"Bạn gái cũ?" Tống Phong Niên giật giật khóe môi, "Đạo Mã chiếu cậu mới mấy tuổi hả?"

Lục Dĩ Quyến cứng người lại, sờ sờ mũi, có chút xấu hổ nói, "Chắc là lớp 6… ầy ầy, đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là, bộ phim đấy Dung Đình diễn rất xuất sắc, được đề cử rất nhiều giải thưởng, thế mà không lấy nổi đến một giái, cháu nhớ rõ ban hội thẩm của giải Trung Thị sau này còn đứng ra thông báo là có nhầm lẫn, giám khảo cho giải Nam phụ xuất sắc nhất nghĩ rằng anh ấy có thể được giải Diễn viên mới xuất sắc nhất, còn giám khảo cho giải Diễn viên mới lại cho rằng anh ấy đã chụp nhiều phim truyền hình, không phải là Diễn viên mới, mấy cái lý do vớ va vớ vẩn cứ tưởng rằng người xem ngu xuẩn lắm không bằng, ha ha ha!"

Đến cuối cùng cậu phát ra ba tiếng cười lớn, Tống Phong Niên nhịn không được liếc nhìn ngoài cửa sổ. Dung Đình vốn còn đứng phẳng phiu lúc này đã cúi gập thắt lưng, khuôn mặt luôn bình tĩnh giờ phút này khó được xuất hiện vẻ mất tự nhiên.

Cứ việc đã 3 năm trôi qua, lời nói mà ban hội thẩm nói trước kia hẳn là không bị Dung Đình quyên đi?

Có lẽ là vì không muốn bị người ta tiếp tục xoi mói, Dung Đình gõ gõ cửa kính xe: "Tiền bối ạ."

Lục Dĩ Quyến vốn còn muốn đánh giá rất nhiều, bỗng nhiên bị tiếng gõ cửa cắt ngang. Cậu quay phắt lại, lập tức thấy được ngoài cửa xe là một khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, đeo một chiếc kính đen to đùng, cách cậu chỉ có vài cm.

Sao người này nhìn quen thế nhỉ…?

"Dung Đình à." Tống Phong Niên mỉm cười mở miệng, "Có chuyện gì vậy?"

Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống.

Một mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn bên mũi Lục Dĩ Quyến.

"Tạ đạo nói buổi tối còn có việc, mong ngài nhanh hơn một chút."

"Ồ, được rồi."

Hai người hàn huyên vài câu Dung Đình liền xoay người muốn rời đi.

Nào biết lúc này Lục Dĩ Quyến bỗng nhiên đẩy cửa ra nhảy xuống xa: "Này này này khoan đã!"

Cậu không dám gọi tên Dung Đình, sợ fan đến.

Dung Đình nể tình đứng lại, quay đầu, nhướn mày, không nói câu nào.

Nhưng, Lục Dĩ Quyến tự tưởng tượng cho anh nói ra một câu ——"?"

Đúng vậy, một câu chỉ có kí hiệu mà thôi.

"Uhm… tôi là Lục Dĩ Quyến, là diễn viên sau này sẽ hợp tác với tiền bối." Lục Dĩ Quyến không biết tính cách của Dung Đình, không dám giơ tay đòi bắt.

Nhưng, Lục Dĩ Quyến phát hiện quyết định của mình vô cùng chính xác. Bởi vì Dung Đình chỉ nghiêm túc nhìn thẳng hắn (Lục Dĩ Quyến cho rằng đây là vẻ mặt thật sự phía sau kính đen của anh!), thản nhiên hỏi: "Kí hợp đồng rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!