"Alô. Ai vậy?"
"Xin chào, tôi là Thiệu Hiểu Cương, người đại diện của Dung Đình."
Mùa xuân đến, tuyết tan trên đường phố Bắc Kinh, vạn vật sinh sôi nảy nở, Lục Dĩ Quyến phất đi lá cây rơi xuống trên người, tìm đến một góc im lặng trong sân thể dục, nghiêm túc nghe điện thoại.
Buổi sáng có điện thoại vì lên lớp nên cậu tắt máy, không ngờ đối phương bám riết không tha, buổi chiều lại gọi đến.
Đối phương bám riết không tha lại không có nghĩa là đối phương sẽ tốt tính, đầu bên kia, giọng nói của Thiệu Hiểu Cương đầy chua ngoa: "Tôi đang ở cửa của Ương Ảnh, tôi đã gọi điện thoại hỏi giáo viên chủ nhiệm lớp cậu rồi, cậu hiện tại không học gì nữa đúng không? Tôi chờ cậu ở quán cà phê đối diện trường, có vài câu, hy vọng có thể nói chuyện một mình với cậu."
Lục Dĩ Quyến sửng sốt, cậu hỏi: "Vậy Dung ca có đến không ạ?"
Đầu bên kia là giọng nói khinh bỉ của Thiệu Hiểu Cương: "Làm sao lại đến? Cậu nhanh lên, nói vậy cậu cũng thấy tin tức rồi, thời gian của tôi rất ít, hy vọng cậu có thể phối hợp."
Lục Dĩ Quyến đương nhiên đoán được đối phương đến đây làm chuyện gì, dù sao chuyện cũng liên quan đến Dung Đình, cậu không dám chậm trễ, sửa sang lại quần áo một chút mới bước nhanh ra cổng trường.
Đi vào quán cà phê, Lục Dĩ Quyến nhìn xung quanh một lúc mới chú ý đến Thiệu Hiểu Cương đang ngồi trong góc hẻo lánh.
Cậu vội vã đến gần, chào hỏi lễ phép: "Chào ngài, khiến ngài phải đợi lâu rồi."
Thiệu Hiểu Cương đã lăn lộn trong giới giải trí 15 năm, bản lĩnh không nộ mà uy cũng luyện được kha khá.
Lục Dĩ Quyến chỉ đứng đối diện một chút đã có cảm giác khẩn trương hơn cả gặp Tạ Sâm. Cậu siết chặt bàn tay che giấu đi mồ hôi đã rịn ra, Lục Dĩ Quyến chịu đựng sự trầm mặc cố ý của Thiệu Hiểu Cương. Sau một lát, Thiệu Hiểu Cương mới chậm chạp mở miệng: "Ừ, ngồi xuống đi."
Lục Dĩ Quyến kéo ghế ra, cậu vừa mới ngồi xuống trước mặt Thiệu Hiểu Cương đã ném một cặp văn kiện to đùng ra.
"Cậu tự nhìn đi." Thiệu Hiểu Cương thật sự không có kiên nhẫn, "Đầu tiên là đơn khởi kiện tôi yêu cầu luật sự viết, về việc cậu trái với hợp đồng bảo mật của đoàn làm phim "Đồng độ sinh", thứ hai là báo cáo chi tiết về những gì cậu viết trên douban, thứ ba, cũng là đơn kiện, về việc gây tổn hại đến danh dự của anh Dung Đình, bịa đặt tin đồn vô căn cứ, cái thứ tư là biên bản hòa giải, nếu cậu không muốn nhận được trát hầu tòa thứ nhất và thứ ba, tốt hơn hết là cậu nên kí biên bản thứ tư, sau đó cho tôi biết, là ai ra tiền khiến cậu bôi đen anh Dung Đình."
Thiệu Hiểu Cương nói không ngừng, Lục Dĩ Quyến không biết phải làm sao cả: "Xin lỗi, tôi không rõ lắm ý của ngài."
Thiệu Hiểu Cương nhíu mày: "Làm sao? Tôi đã nói đến nước này rồi cậu còn muốn tôi nói trắng ra nữa à? Cậu bé, đừng tưởng rằng quay một bộ phim của Tạ Sâm là cậu có thể một bước lên trời, trong giới giải trí, hiện tại cậu vẫn chẳng là cái gì cả."
Lục Dĩ Quyến ngẩn ra, tuy rằng ngạc nhiên, nhưng cậu lại thực sự không rõ Thiệu Hiểu Cương ám chỉ cái gì.
Đối phương đã chắc chắn rằng bài viết trên douban là của cậu, đây là trực tiếp mang theo tài liệu đến đàm phán.
Kì thật Thiệu Hiểu Cương không nói gì sai cả, nay cậu chỉ là một kẻ vô danh, thậm chí căn bản còn chưa chính thức bước vào giới giải trí. Có lẽ là xem tại mặt mũi của đạo diễn Tạ Sâm, Thiệu Hiểu Cương lúc này mới hạ mình đến nói điều kiện với cậu, bằng không, lấy năng lực của Hoa Tinh, họ có thể làm ra hành động ngay lập tức.
Lục Dĩ Quyến tự giễu cười, đóng cặp văn kiện lại, không nhìn chúng: "Thưa ngài, bởi vì Dung ca, tôi vẫn vô cùng kính trọng ngài, tôi mạo muội xin hỏi ngài một câu… Ngài có chứng cớ gì chứng minh tôi là người đăng bài viết trên douban sao?"
Đối phương lập tức phủ nhận, Thiệu Hiểu Cương đã sớm đoán trước, anh cũng không định chọc thủng luôn, người xưa nói rồi, tiên lễ hậu binh.
"Tiểu Lục à, cho tới nay tôi cũng rất thưởng thức cậu, thế nhưng, cậu bé ạ, không biết trời cao đất rộng cỡ nào thì cũng đừng cho rằng mọi người là kẻ ngốc. Tuy rằng ở trong rạp chiếu phim cậu nói chuyện tôi không có mặt, nhưng không có nghĩa là không có người khác thay tôi nghe cậu nói, lại chuyển lời cho tôi biết. Bình luận điện ảnh trên douban, cùng với cái gọi là chuyện hậu trường của cậu, người có mắt đều biết đó là cậu, huống chi là ID… Ha ha, cậu bé, lần sau đăng kí ID nhớ đừng dùng tên thật của mình."
Lục Dĩ Quyến cảm giác mình sắp bị người này làm cho tức điên.
"Logic của ngài là cái quái gì vậy! Tôi nói cho tất cả mọi người nghe, ai cũng có thể mang nó lên mạng, về phần hậu trường, tôi thề tôi không viết bất cứ chuyện gì của Dung ca lên mạng, những chuyện ở chung hàng ngày, không riêng tôi thấy được, mọi người trong đoàn làm phim cũng có thể thấy được." Lục Dĩ Quyến hít sâu, buộc mình nở nụ cười, "Còn điều cuối cùng, tôi cảm giác càng không có gì phải giải thích, dù cho tôi muốn hại người, cũng sẽ không ngốc đến lấy cái tên rõ ràng như thế."
Thiệu Hiểu Cương bỗng dao động, nhưng chợt nghĩ đến vai diễn nặng nề của Lục Dĩ Quyến trong "Đồng độ sinh", mắt anh hơi tối lại, trách cứ: "Lục Dĩ Quyến! Cậu không cần nói dối với tôi, xã hội không phải là trường học, không cần nói chuyện với tôi theo cái kiểu cậu nói với giáo viên của mình. Tôi cảnh cáo cậu lần cuối, nếu cậu còn muốn lăn lộn trong giới giải trí, nếu cậu còn muốn làm diễn viên thậm chí là đạo diễn, tốt hơn hết là cậu nhanh chóng nói cho tôi biết người khiến cậu làm ra trò này là ai, cậu chỉ là một quân tốt trong ván cờ này, không cần phải chịu tội cho kẻ khác!"
"Chỉ sợ ngài đã hiểu lầm, Lục Dĩ Quyến tôi chưa giúp bất kì ai làm chuyện xấu, tôi cũng hoàn toàn không liên quan đến những chuyện này!"
Thiệu Hiểu Cương cười lạnh: "Đương nhiên, chắc chắn là cậu không giúp ai rồi, nếu không có lợi cậu sẽ mạo hiểm làm chuyện này sao? Đương nhiên là không, tôi nói cho cậu biết, đừng tưởng rằng cậu dùng chuyện này đạp Dung Đình xuống liền có thể lấy được giải thưởng! Tất cả mọi người trong tổ sản xuất đều đang làm việc để Dung Đình giành được giải thưởng, cậu chỉ là một nhân vật phụ mà thôi!"
Con ngươi Lục Dĩ Quyến rụt lại, cậu chỉ cảm thấy trái tim chợt đau nhói, như bị ai đó đập mạnh vào.
"Tôi…. Tôi chỉ hỏi ngài một vấn đề…" Một lần nữa mở miệng, ngữ khí của cậu trở nên lộn xộn, "Là phòng làm việc của Dung Đình cho rằng tôi là người viết… hay là Dung ca… quyết định?"
Khóe môi Thiệu Hiểu Cương giương lên: "Có gì khác nhau sao? Cậu nên biết, làm người đại diện, mỗi hành động của tôi đều biểu hiện cho lập trường của anh Dung Đình."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!