Dung Đình nhớ về "bệnh" của Lục Dĩ Quyến mà Bạch Thần nhắc đến, không khỏi lo lắng, anh cúi người, nhìn đối diện vào Lục Dĩ Quyến.
Nhưng chỉ một giây.
Lục Dĩ Quyến đột nhiên nắm lấy vạt áo Dung Đình, liều lĩnh hôn anh.
Dung Đình chỉ cảm thấy bên tai có tiếng súng nổ "đùng" một cái, ngay sau đó, khắp đất trời đều là những tia lửa.
Không biết đến tột cùng là bản năng của cơ thể hay là trung thành với thân thể đối phương, đến khi Dung Đình nhận ra được thì anh đã ôm chặt lấy Lục Dĩ Quyến, hôn lại cậu.
Cảm xúc đôi môi của Lục Dĩ Quyến rất tốt, không biết có phải vừa ăn vụng canh không mà Dung Đình còn nếm được vị cay cay nơi đầu lưỡi.
Sau cay chính là ngọt, ngọt như thể đáy lòng anh cũng đang ngậm một viên đường.
Dung Đình giữ lấy gáy của Lục Dĩ Quyến, chặn đứng mọi đường lui của đối phương, nụ hôn này thật sự cách lâu lắm! Lâu đến nỗi Dung Đình đều sắp quên, hai người từng thân mật tới cỡ nào. Thân mật đến nỗi mỗi tấc da thịt đều sẽ run rẩy vì được đối phương tiếp cận, mỗi một dây thần kinh đều bị từng nhịp hô hấp của đối phương ảnh hưởng.
Chỉ là, khác với mỗi lần quay phim, thậm chí khác hẳn với nụ hôn trước khi chia tay.
Hôm nay Lục Dĩ Quyến chủ động đến phát sợ.
Dung Đình bỏ một tay xuống ôm lấy eo đối phương, mang theo hai người cùng đứng lên, rồi anh đẩy Lục Dĩ Quyến dựa vào tường, để anh có thể biến nụ hôn này dài hơn, dài hơn một chút.
Người trong lòng căn bản không có bất kì chống cự như tưởng tượng của anh, cậu vươn tay ôm chặt lấy anh, giống như ôm chặt lấy tấm ván cuối cùng giữa cơn sóng dữ. Cái ôm đủ để bóp chết mọi tia lý trí trong người Dung Đình.
Mang theo ý thử cuối cùng, Dung Đình thừa dịp Lục Dĩ Quyến không đề phòng, vói bàn tay mình vào trong áo đối phương.
Trên da thịt trơn nhẵn vẫn còn cơ bắp ngày xưa bọn họ cùng nhau luyện ra, thậm chí Dung Đình còn nhớ rõ cảm giác thân thể họ giữ lấy nhau!
Nhưng mà, thứ khiến Dung Đình kích động nhất cũng không phải hồi ức này!
Đó là Lục Dĩ Quyến hoàn toàn mở ra chính mình với anh!
Không có mâu thuẫn, không có kháng cự.
Dung Đình chỉ cảm thấy đầu ngón tay cũng đang phát run, chẳng lẽ là trước đây anh nghĩ nhầm?
Hay là sau khi trở lại Bắc Kinh Lục Dĩ Quyến mới nhận thức rõ bản thân?
Lúc này đây, đến Dung Đình cũng mất đi sự khống chế với bản thân.
Thế nhưng, đột nhiên.
Những ngọn đèn trong phòng đột ngột sáng lên.
Dung Đình thấy được người trong lòng run lên, ánh mắt khép hờ run rẩy, mở bừng mắt.
Hai người đối diện với nhau.
Dung Đình kết thúc nụ hôn lâu dài này, mang theo vài phần lưu luyến xoa khóe môi Lục Dĩ Quyến, nhưng mà, khác hẳn với tưởng tượng của anh, vẻ mặt Lục Dĩ Quyến không những không biểu hiện ra từng chút triền miên nào, thậm chí còn mang theo sự đồng cảm.
"Sư ca… Anh cũng bị bệnh sao?"
Ngay lúc ấy, máu trên người Dung Đình ngừng chảy, anh liên tiếp lùi lại phía sau mấy bước, thẳng đến khi dựa vào tủ bát mới tỉnh táo lại.
Mà Lục Dĩ Quyến dường như không chú ý đến sự kinh ngạc của Dung Đình, phút giây hai người tiếp xúc thân mật phảng phất như bị cậu ném ra sau đầu, cậu chỉ hưng phấn, giống như… giống như một con chim lạc rốt cuộc tìm về đến tổ, cậu bắt chặt lấy tay Dung Đình: "Tốt quá! Em còn tưởng rằng chỉ có một mình em như vậy, làm em uể oải rất lâu… Thì ra sư ca cũng không đi ra!"
Thái độ của Lục Dĩ Quyến khiến Dung Đình càng ngày càng bất an, anh nhìn chằm chằm vào Lục Dĩ Quyến, thử hỏi: "Bệnh của em… là gì?"
"Um, bác sĩ nói em bị trầm cảm, còn có một chút chướng ngại nhận thức, nhưng mà không sao, em rất nghe lời bác sĩ, uống thuốc đúng giờ, cũng định kì đi kiểm tra!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!