Thấy Bạch Thần ngoài cửa, Lục Dĩ Quyến lúc này mới nhớ ra mình cho đối phương leo cây.
"A! Sư ca! Tí nữa thì em quên mất anh!" Cậu kêu lên, lại không chú ý đến lông mày Dung Đình nhướn cao, "Mau vào! Em giới thiệu cho anh!"
Lục Dĩ Quyến vẫy tay: "Dung Đình, anh biết rồi đấy! Sư ca, đây là Bạch Thần! Umm, cũng là sư ca của em, học khoa biểu diễn của trường mình, là năm thứ 4!"
Đây chính là người trong ảnh.
Dung Đình đánh giá đối phương, đương nhiên, anh cũng nhận ra đối phương đang chú ý mình.
"Chào tiền bối Dung."
"Rất hân hạnh."
Tay hai người nắm nhẹ một chút, không lâu sau liền buông lỏng ra. Dù là ai đều có thể nhìn được, cả Dung Đình lẫn Bạch Thần đều không có ý muốn kết giao với nhau.
Như Dung Đình còn dễ hiểu, chung quy, lấy thân phận hiện nay, anh hoàn toàn không cần thiết phải đi hồ hởi nhiệt tình kết giao với một vãn bối hoàn toàn không có tiếng tăm gì trong giới kịch nói, về phần Bạch Thần…
Lục Dĩ Quyến nhìn về phía sư huynh của mình rất là thầm oán, phảng phất là tức giận vì anh không chịu bắt lấy cơ hội, nhưng cậu cũng nhanh chóng giảng hòa: "Dung ca, Bạch sư ca ở trường vẫn chăm sóc em rất nhiều, dạo này em không khỏe nên ở cùng anh ấy!"
Dung Đình nhanh chóng bắt được lỗ hổng trong lời của Lục Dĩ Quyến, anh nhướn mày, lãnh đạm chất vấn: "Không phải em nói mình rất tốt sao? Như thế nào lại không thoải mái?"
Lục Dĩ Quyến ngạc nhiên, cậu đã sớm vứt chuyện này ra sau đầu, hoàn toàn không nghĩ tới bị lộ nhanh như vậy.
"A…" Cậu cứng họng, nhưng rồi nhanh chóng tìm được lý do: "Mấy ngày hôm trước em có hơi cảm thôi, may mà có Bạch sư ca giúp đỡ! Hì hì, sư ca nhỉ!"
Bạch Thần nhìn Lục Dĩ Quyến không ngừng nháy mắt cho mình liền buồn cười, sự khẩn trương nhỏ bé trong lòng cũng biết mất, vẻ mặt anh thong dong vài phần, mang theo dung túng gật đầu: "Nhưng nếu em đã biết mình bị cảm, có phải nên về sớm không?"
Tiếp đó anh nhìn về phía Triệu Tuyết Huyên: "Tiểu Huyên, đi cùng bọn anh không? Bọn anh gọi xe đưa em về trước."
Lục Dĩ Quyến vốn đang lưu luyến không muốn rời đi, nhưng nghĩ đến Triệu Tuyết Huyên thật giống như bị bắt được điểm yếu, cậu là người có ý thức trách nhiệm rất lớn, có lẽ là vì từ nhỏ lớn lên cùng mẹ, Lục Dĩ Quyến thường săn sóc với phái nữ hơn rất nhiều: "Đúng đúng đúng, Tiểu Huyên, bọn tớ đưa cậu về trước, đừng làm cho bác lo."
Nói xong, cậu lập tức quay đầu chào tạm biệt Dung Đình, "Thôi, bọn em đi trước, anh ở Bắc Kinh chơi vui nha! Có chuyện cứ gọi điện cho em!"
Hoàn toàn không chú ý tới mặt Dung Đình đã đen kịt.
Nụ cười trên khóe môi Bạch Thần càng thêm ấm áp, anh nhìn Lục Dĩ Quyến đến gần mình… như là, trở về.
"Khoan đã!"
Dung Đình giữ lấy vai Lục Dĩ Quyến, không tốn chút sức nào đã kéo người lại: "Ngày mai anh phải đi rồi, không bằng anh em mình ôn chuyện đi?"
Kì thật hai người đã quen biết bao lâu? Lại có bao nhiêu chuyện cũ để ôn?
Nhưng chỉ một câu đơn giản như vậy lại thật sự khiến Lục Dĩ Quyến dao động.
Cậu chần chờ nhìn Bạch Thần, thử hỏi: "Sư ca, hay là anh đưa Tiểu Huyên về đi, khó khăn lắm Dung ca mới đến Bắc Kinh, em đưa anh ấy đi dạo."
Bạch Thần thiếu chút nữa hộc máu, không biết có nên nhắc nhở Lục Dĩ Quyến người này đã học đại học ở Bắc Kinh 4 năm hay không!! Chỗ nào cần cậu đưa đi dạo. Anh nhìn Dung Đình đầy cảnh giác, nhắc nhở: "Không phải bác sĩ dặn em ngủ sớm sao?"
Ngay sau đó, anh ngẩng đầu: "Tiền bối, Dĩ Quyến dạo này ngủ không tốt, cậu ấy cần nghỉ ngơi."
Dung Đình chỉ cười cười, hoàn toàn không để ý đến thái độ uy hiếp trong giọng nói của Bạch Thần, "Không sao, chỗ tôi cũng nghỉ ngơi được mà."
Bạch Thần muốn nói thêm gì nữa, nhưng đến đây lại không thể không câm miệng, anh nhìn Lục Dĩ Quyến, đưa quyền chủ động trả lại cho cậu.
Chỉ sau vài giây do dự, Lục Dĩ Quyến nhanh chóng nhìn về phía Bạch Thần, "Sư ca, em nên đi cùng Dung ca thì hơn, anh đưa Tiểu Huyên trở về, về đến nhà thì nhắn tin cho em."
Thấy cậu nhanh chóng quyết định, Bạch Thần nhìn chằm chằm cậu một lát, cuối cùng chỉ thở dài: "Được rồi, vậy nhớ chú ý an toàn, có chuyện thì gọi điện cho anh… Nhớ ngủ sớm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!