Sau một thời gian vội vã, cuối cùng, Lục Dĩ Quyến và Triệu Tuyết Huyên cũng quay xong phim ngắn trước tết âm lịch, cả hai đều là người Bắc Kinh, bởi vậy quyết định bắt đầu cắt nối biên tập vào mùng 3 tháng Giêng, như vậy có thể vừa kịp thu âm lúc diễn viên trở về trước khai giảng, sau đó là chính thức xong việc.
Về phần Bạch Thần, ngoại trừ giúp Lục Dĩ Quyến quay phim, công việc của anh tại đoàn kịch nói Tần Quân cũng không thoải mái. Anh là diễn viên mới, dù chăm chỉ cỡ nào thì cũng không đủ tuổi nghề. Trước mắt chỉ đến được vai nam phụ B trong vở "Xuân thu đại mộng", nói cách khác, chính là diễn viên bổ sung.
Trên nguyên tắc, đoàn kịch nổi tiếng như Tần Quân, thậm chí có thể hấp dẫn vô số người hâm mộ đến xem đi xem lại một vở kịch sẽ rất ít dùng đến diễn viên B. Mà diễn viên A cũng vô cùng xem trọng cơ hội của bản thân, sẽ không dễ dàng bỏ lỡ cơ hội diễn xuất, cho nên khoảng thời gian này Bạch Thần chỉ đến học tập cùng các tiền bối.
Chỉ là, không ai sẽ đoán được, nhân vật của Bạch Thần do diễn viên A đóng bỗng nhiên bị viêm phổi, phải vào nằm viện, chuyện tốt lập tức nện xuống đầu Bạch Thần!
–
Ngày mùng 5 tháng giêng, Lục Dĩ Quyến và Triệu Tuyết Huyên rốt cục không chịu nổi cảnh ngày ngày cắt phim đến hộc máu mà vẫn không xong, quyết định cho mình một ngày nghỉ, hai người cầm vé có vị trí tốt nhất trong hàng đầu tiên, cùng nhau đi vào rạp hát xem kịch.
Suy xét đến gần đây chất lượng giấc ngủ không tốt, Lục Dĩ Quyến nghĩ nghĩ, kéo Triệu Tuyết Huyên tiến vào quán cà phê trước… đây chính là lần đầu tiên cậu làm khán giả xem tác phẩn của Bạch Thần, nếu ngủ thì nhất định sẽ chết =.=!
Đứng ở trước quầy gọi đồ, Lục Dĩ Quyến hỏi nhân viên phục vụ: "Một ly Americano, một ly… Tiểu Huyên, cậu uống cái gì?"
"Hot
-clever đi."
"Ờ, một ly hot
-clever."
Làm nam giới, Lục Dĩ Quyến hiển nhiên là người trả tiền. Hai người đang chuẩn bị tìm chỗ để ngồi xuống, Lục Dĩ Quyến bỗng nhiên phát hiện, trong góc hẻo lánh, có một người nhìn nghiêng… vô cùng quen thuộc.
Cậu thử mở miệng, nhỏ giọng gọi: "Dung Đình?"
Đối phương ngồi ở góc tối nhất của quán cà phê, một góc vô cùng hẻo lánh, thậm chí còn đeo kính đen che hết phân nửa khuôn mặt, mặc dù vậy, Lục Dĩ Quyến chỉ cần liếc mắt liền nhận ra được đối phương.
Cậu không dám gọi to, ngoại trừ Triệu Tuyết Huyên bên cạnh nghe được, hầu như không có ai chú ý tới cậu đang tiếp cận đối phương.
Nhưng, chính là sau tiếng gọi ấy.
Người kia thực sự quay đầu lại.
"Dĩ Quyến?" Người đeo kính đen mở miệng… có vẻ không được vui mừng cho lắm.
Mặc dù vậy, Lục Dĩ Quyến vẫn vô cùng hưng phấn: "Trời ạ! Dung ca! Thực sự là anh!! Tại sao anh lại ở đây? Em xem weibo của Tiểu Hách không phải anh sẽ về nhà nghỉ tết sao!! Tại sao anh lại đến Bắc Kinh? Cô chú cũng đến đây à?"
Thấy được đối phương nhiệt tình, khóe môi của Dung Đình rốt cục cong lên, "Có biểu diễn thương mại nên tạm thời ở đây mấy ngày."
Ánh mắt anh rời khỏi Lục Dĩ Quyến, dừng ở phía sau cậu, trên người một cô gái đầy mặt khiếp sợ: "Đây là?"
Lục Dĩ Quyến "à" một tiếng, vội vã giới thiệu, "Đây là bạn học của em, Triệu Tuyết Huyên, dạo này đang cùng em quay phim bài tập! Tuyết Huyên, vị này là… Ờm, Dung Đình, cậu biết không đấy?"
Triệu Tuyết Huyên lúc này mới có cơ hội nói chuyện, cô cảm giác răng nanh mình đang va vào nhau lập cập, nói chuyện run rẩy: "Dung, Dung Đình… Hu hu hu, em là chuồn chuồn của anh! Em rất rất rất thích anh!"
Triệu Tuyết Huyên vô cùng lo sợ, dù có tám đời cô cũng chưa nghĩ đến có một ngày mình sẽ được gặp Dung Đình, tuy rằng thời gian cô thích Dung Đình chưa lâu, nhưng quả thật là fan ruột, giờ đây được nhìn thấy thần tượng bằng xương bằng thịt, kích động đến chảy nước mắt.
Lục Dĩ Quyến đứng bên cạnh đắc ý cười: "Ngốc ra đấy làm gì, mau xin chữ ký của sư ca đi chứ! Có muốn chụp ảnh chung không? Tớ chụp ảnh cho?"
Triệu Tuyết Huyên luống cuống tay chân lấy sổ ghi chú của mình ra, hai tay cầm trịnh trọng đưa đến trước mặt Dung Đình, Dung Đình nhìn bộ dáng của cô có chút buồn cười, nhưng vẫn không nói gì mà nhận lấy quyển sổ, vừa lật bên trong vừa hỏi: "Các em ngồi đi, không phải còn nửa tiếng nữa mới đến giờ diễn sao? Em là Triệu Tuyết Huyên đúng không? Muốn anh viết gì nào?"
Hu hu hu hu!!! Thần tượng quá tốt!
Triệu Tuyết Huyên căn bản không dừng sự sung sướng lại được, lắp bắp nói: "Giúp em viết cố gắng là được… làm phiền anh!"
Dung Đình nhanh chóng viết hai chữ cố gắng, tiếp theo là ký tên, rồi ngẩng đầu cười nhìn đối phương: "Khách khí gì, nhưng nếu muốn chụp ảnh chung thì chỉ có thể chờ một lát, ở đây nhiều người quá… Dĩ Quyến, buổi diễn kết thúc em có vội gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!