Chương 22: (Vô Đề)

"Tiểu Huyên, con đi ra ngoài! Con tôn trọng quyền riêng tư của bệnh nhân có được không?"

Nhìn Triệu ba đuổi Triệu Tuyết Huyên đi, Lục Dĩ Quyến vội đứng dậy cảm ơn Triệu ba săn sóc.

Sau nhiều lần rối rắm, Lục Dĩ Quyến cuối cùng vẫn quyết định nhận lời Triệu Tuyết Huyên, đến nhà cô nói chuyện với Triệu ba. Nhà của Triệu Tuyết Huyên tọa lại trong vùng phố xá sầm uất, thế nhưng tiểu khu này lại khá yên bình, các hộ gia đình phần lớn đều là những gia đình khá giả.

Lục Dĩ Quyến đến đây liền không ngừng cảm thán, bạn học mình đều là ngọa hổ tàng long. Sau khi giới thiệu, cậu mới biết được, Triệu ba chính là một chuyên gia khoa tâm thần nổi tiếng trong nước, nổi tiếng đến mức công tác chủ yếu của ông chính là nguyên cứu khoa học, ở bệnh viện cũng chỉ phụ trách phòng khám bệnh dành cho những nhân vật cao cấp nổi tiếng… Bản thân được Triệu Tuyết Huyên giới thiệu đến xem chứng mất ngủ, quả thật là bôi nhọ cha của cô.

Ngồi đối diện với Triệu ba, Lục Dĩ Quyến khó tránh khỏi băn khoăn, may mắn là cậu đến đây không có mang tay không, bằng không thật sự muốn tìm một cái lỗ để chui vào.

Ngày nghỉ cuối tuần, Triệu ba gần 50 tuổi ngồi trong phòng sách, ánh nắng ấm áp chiếu vào người ông, nhìn con gái biết điều đóng cửa rời đi, ông mới nở nụ cười hòa ái: "Tiểu Lục đừng khách khí, bác nghe Tiểu Huyên nói, dạo này cháu bị… mất ngủ? Cháu đã bị bao lâu rồi?"

Một thanh niên điển trai, từng cử động đều tỏ rõ giáo dưỡng tốt, Triệu ba vừa hỏi vừa cẩn thận đánh giá Lục Dĩ Quyến, tuy nói là mất ngủ, nhưng thoạt nhìn cũng không uể oải, cậu ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt thẳng thắn, trong veo, chỉ là sắc mặt không tốt, tinh thần không đầy đủ mà thôi.

Xem ra, cũng không phải là do thói quen tạo nên.

Lục Dĩ Quyến do dự một chút mới gật đầu: "Vâng, đại khái là từ tháng 11 năm ngoái, đến bây giờ đã 3 tháng rồi."

Triệu ba kinh ngạc: "Đã lâu như vậy? Thế cháu đã từng khám ở đâu chưa?"

Lục Dĩ Quyến ngượng ngùng lắc đầu: "Dạ không… Trước đó, cháu không cảm giác đây là bệnh, chỉ là…"

Cậu ấp úng, suy nghĩ trong chốc lát mới quyết định được chính xác cách dùng từ: "Mới đầu cháu nghĩ áp lực quá lớn nên mới mất ngủ, cảm giác trở về trường học liền sẽ đỡ hơn, chỉ là dạo này… cháu mới phát hiện hình như mình có vấn đề."

Triệu ba là một người lắng nghe im lặng, ông không thúc giục, cũng không có bất cứ bình luận nào, thần thái của ông thong dong mà bình tĩnh, phảng phất như chuyện của Lục Dĩ Quyến không có bất kì điều gì đặc biệt, ông đã quá quen thuộc.

Thái độ này khiến Lục Dĩ Quyến cảm giác thoải mái hơn rất nhiều, càng nói cậu càng thoải mái hơn: "Lúc trước cháu rời khỏi Ương Ảnh, quay một phim điện ảnh, uhm, ở trong đó có một nhân vật rất quan trọng với cháu cuối cùng chết, sau khi rời khỏi đoàn làm phim, cháu thường mơ thấy cảnh đó… cảnh người ấy chết."

Lục Dĩ Quyến nói, đáy mắt chậm rãi hồi tưởng lại: "Người ấy chết… rất bi tráng, có đôi lúc cháu cảm giác mình hiểu người ấy, có đôi khi lại rất hận, mỗi lần mơ giấc mơ ấy, cháu chỉ muốn tỉnh lại ngay lập tức, hơn nữa… hiện tại cháu vẫn luông hoảng hốt, cháu không rõ người ấy chết ở trong mộng của cháu hay là chết bên cạnh cháu, cháu… không làm rõ được."

Triệu ba ý thức được, nói đến đây, Lục Dĩ Quyến đã mất phương hướng, cậu không phải đang kể lại bệnh tình của mình với bác sĩ, mà là rốt cục tìm đến một người lắng nghe mình, cậu đang phát tiết. Ngữ khí của cậu không khách quan như ban đầu nữa mà mang theo rất nhiều tình cảm cá nhân.

Đây là một tín hiệu rất nguy hiểm, một khi sa vào cảm xúc tiêu cực quá mức, bệnh nhân rất dễ bị phá vỡ.

Ông lựa chọn ngắt lời.

"Tiểu Lục." Nụ cười của Triệu ba ngược lại không hề thay đổi, "Bác nghĩ mình biết được tình huống của cháu, tình hình bây giờ là, cảm xúc của cháu dẫn đến tình trạng mất ngủ, cho thấy thân thể của cháu có lẽ không có vấn đề nào lớn, đề nghị của bác là, không bằng cháu đi tìm một bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp đến cố vấn?"

Lục Dĩ Quyến ngừng lại, mất một hồi lâu mới thoát khỏi thế giới tâm lý của bản thân, chần chờ một lát, cậu lặp lại lời của Triệu ba: "Bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp?"

Triệu ba gật đầu: "Tình trạng của cháu rất giống như kịch tình cháu quay ảnh hưởng đến cháu, đương nhiên, bác cũng đề nghị cháu nên đi chụp cộng hưởng từ, kiểm tra xem đại não có vấn đề gì không, nhưng tốt nhất cháu nên nói chuyện với bác sĩ tâm lý… Cháu nên tìm một người bạn mà cháu tin cậy hoặc là người nhà đi cùng, như vậy nếu có vấn đề gì cũng có thể có người phối hợp điều trị cùng cháu."

Lục Dĩ Quyến cảm giác mình vốn không có tâm lý vấn đề nào, nhưng bị Triệu ba nói, bỗng nhiên lại có ra.

Bởi vì cậu đột nhiên phát hiện, mình hoàn toàn không có một "người bạn hoặc người thân đáng tin cậy".

Sau khi về nhà, cậu nhìn di động hồi lâu nhưng vẫn không gọi vào số điện thoại kia, Lục Dĩ Quyến đã không thể nhớ nổi, bao lâu rồi mình chưa nói chuyện điện thoại với mẹ.

Tại đầu bên kia của Thái Bình Dương, sau nhiều năm ly hôn, mẹ rốt cục một lần nữa tìm đến hạnh phúc. Cậu ngại đi quấy rầy, cũng không muốn khiến mẹ lo lắng nhiều hơn.

Cậu thật sự hy vọng, người phụ nữ yêu mình nhất trên thế giới này, có thể có được một cuộc sống mới thuộc về chính bà, rời khỏi bóng ma của cha cậu.

Lục Dĩ Quyến nhanh chóng xóa dãy số trên màn hình điện thoại, một lần nữa tìm kiếm tên khác. Bạn học trung học đã sớm tứ tán, cậu học ban quốc tế, thi vào Ương Ảnh hoàn toàn là do bốc đồng không suy nghĩ kỹ, những người kia đương nhiên là đã đi dần ra nước ngoài. Về phần bạn học đại học…

Trong đầu cậu bỗng nhiên nghĩ tới một người, gần như ngay lập tức, cậu gọi điện thoại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!