Chương 21: (Vô Đề)

Lục Dĩ Quyến không nghĩ tới trở lại Ương Ảnh người đầu tiên cậu gặp được lại là Bạch Thần, Bạch Thần cũng hoàn toàn không ngờ tới, một lần tình cờ đến trường học lại gặp được Lục Dĩ Quyến xách bao lớn bao nhỏ tới trường.

Quả thật là duyên phận.

"Dĩ Quyến!"

"A… Bạch Thần!"

Lục Dĩ Quyến hưng phấn gọi anh, ót cậu lập tức bị Bạch Thần vỗ một cái, cậu lập tức kêu lên ầm ỹ rồi nhanh chóng sửa lời: "Sư ca, hì hì, thấy anh nên em kích động quá!"

Nửa năm gọi Dung Đình là sư ca, Lục Dĩ Quyến đã khó có thể nhận một tiền bối "bình thường" như Bạch Thần ==! Đương nhiên, cậu sẽ không nói điều này ra khỏi miệng.

Bạch Thần cũng không biết Lục Dĩ Quyến nghĩ gì, anh chỉ nhìn cậu từ trên xuống dưới một lượt, rồi mới mang theo chút do dự hỏi: "Em từ đoàn làm phim trở về? Không phải Kim Phong Ngọc Lộ vừa mới quay được không lâu sao?"

"Thì, việc học rất quan trọng chứ sao, cảm giác mới mẻ đã hết nên em về!" Lục Dĩ Quyến cười rạng rỡ, khuôn mặt tươi cười quen thuộc khiến Bạch Thần cũng bỏ nghi ngờ xuống, anh nắm chặt hai bả vai của Lục Dĩ Quyến: "Giỏi lắm, giờ cũng đã lăn lộn được ở đoàn làm phim rồi cơ đấy, vất vả lắm phải không? Anh thấy cậu gầy quá!"

Lục Dĩ Quyến cũng vô cùng hưng phấn, cậu kéo lấy tay Bạch Thần đặt lên bụng mình: "Anh sờ sờ xem!"

Cậu gồng cơ bụng lên, cách lớp áo lông mà Bạch Thần vẫn cảm nhận rõ được cơ bụng dưới tay mình, ánh mắt anh hơi đổi, không biết nói không nên lời là vì kích động hay khâm phục, anh vỗ mạnh vào bả vai anh: "Đờ! Cậu giỏi! Nửa năm mà đã tập được thế này rồi, giỏi!"

Lục Dĩ Quyến nhe răng cười, hàm răng trắng sáng cả bầu trời Bắc Kinh đầu đông. Bạch Thần bỗng thấy hoảng hốt, giống như đứa nhỏ trước kia ngày ngày cùng anh đi tập luyện, đọc lời thoại bỗng nhiên biến mất. Anh cảm giác Lục Dĩ Quyến có chỗ nào đó thay đổi, nhưng lại không thể nói rõ được là đâu, anh chỉ nhìn anh một hồi, rồi hỏi: "Cậu xảy ra chuyện gì vậy?"

"Gì ạ? Đâu có?" Lục Dĩ Quyến cứng người lại, tay bất giác sờ mặt mình: "Có phải sắc mặt em không tốt không? Dạo này em hơi mất ngủ, nhưng không sao cả!"

Cậu vẫn nói nói cười cười như trước, dù cho người đối diện lo lắng cũng không tìm thấy được chỗ hở nào. Bạch Thần cũng không nói nữa, nhắc đến tình hình gần đây của mình, "Anh mới kí hợp đồng với Nhà hát Tần Quân, cũng không trọ ở trường nữa, có thời gian thì đến chung cư anh chơi, phòng ngủ có giường đôi, điều kiện cũng không tệ lắm."

Lục Dĩ Quyến lập tức đồng ý, tiện thể kéo Bạch Thần giúp mình xách đồ đạc về kí túc xá.

Trên đường đi, Bạch Thần bỗng nhiên hỏi: "Tên douban của cậu có phải tên là Nhất Điều Thổ Xuyên không?"

Lục Dĩ Quyến không hiểu sao cả: "Đâu có, em còn chưa đăng kí douban nữa là."

Bạch Thần nửa tin nửa ngờ nhìn cậu: "Thật sự không phải?"

Lục Dĩ Quyến lắc đầu nguầy nguậy: "Đương nhiên là không rồi, em lừa ai chứ lừa anh… Làm sao ạ?"

Bạch Thần do dự một chút mới nói: "Người này thời gian gần đây rất nổi tiếng, người đó viết một bài bình luận phim Liên Thành trên đó, khen Dung Đình, viết rất tốt, anh cảm giác giọng văn giống của em, sau này xem các bài viết khác của người đó, người ấy viết một số chuyện riêng tư về Dung Đình, nửa thật nửa giả, anh cũng không nhìn kỹ, hơn nữa là tên của người đó, một chữ thổ () với một chữ xuyên (), không phải thành chữ quyến () tên cậu sao?"

"Anh nói em mới để ý." Lục Dĩ Quyến nhíu mày lại, rồi nhanh chóng thả lỏng: "Lát nữa em xem xem sao! Biết đâu lại là một em khác trên thế giới này ấy chứ."

Đêm đó, Lục Dĩ Quyến liền tìm tên người kia.

Bạch Thần nói người đó nổi tiếng quả thật không sai, đọc qua vài trang viết trên đó, Lục Dĩ Quyến nhìn một nửa liền mất kiên nhẫn. Chuyện tác giả viết không có gì mới mẻ, ở chung với Dung Đình lâu như vậy, Lục Dĩ Quyến đã sớm mất đi sự tò mò để đọc nó. Nhưng mà… Bài viết bình luận điện ảnh kia, quả thật viết có chút… lạ.

"Kết thúc như thế, nếu trước đó không có sự đắp nặn cho nhân vật tướng quân của Dung Đình, rất dễ tạo ác cảm cho người xem, biên kịch rất không công bằng với Dung Đình."

"Rõ ràng thắng lợi của tướng quân đều là do công sức ngài làm ra, cuối cùng bỗng dưng vì sự hi sinh của công chúa mà khiến cho sự nghiệp của ngài đều là đạp trên vai của công chúa…"

"Nhưng nhờ vào tài biểu diễn xuất sắc của Dung Đình mà khiến người xem bất giác giải thích cho lựa chọn của tướng quân, giải thích cho khát vọng của tướng quân, thậm chí đến cuối cùng còn cảm thấy tiếc nuối cho tướng quân…"

Lục Dĩ Quyến càng nhìn càng cảm giác quen thuộc, những lời này, chẳng phải là cảm tưởng của cậu sau khi xem Liên Thành sao?

Thật là lạ.

Bài viết này lấy lòng rất nhiều "fan chuồn chuồn", không ít người bình luận khích lệ "Viết cảm động", "Bình luận chính xác"…

Lục Dĩ Quyến cào cào đầu, nghĩ đến đối phương cũng không có lấy lời nói của cậu kiếm tiền bạc gì, cậu mặc kệ cho qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!