Sự đau buồn vì không kịp nộp bài tập nháy mắt biến mất khi Lục Dĩ Quyến thấy được đạo diễn Tạ Sâm mặc quần áo ở nhà.
Tống Phong Niên bằng xương bằng thịt đã là gì! Tạ đạo bằng xương bằng thịt mới là điều cậu theo đuổi!
Lúc này không cần người khác giới thiệu, Lục Dĩ Quyến đã vô cùng chân thành cúi người chào: "Cháu chào tiền bối ạ."
Tạ Sâm đã hơn 50 tuổi, trên đường đến Lục Dĩ Quyến vẫn đang suy nghĩ, tại sao ông lại nghĩ đến muốn quay chụp đề tài đồng tính, mà tại sao mình lại được Tống Phong Niên nhìn trúng.
Xem xem tay chân của mình, thực sự là con người thẳng nhất thế giới! Thực sự muốn đi đổi tên thành Lục Dĩ Thẳng!
Nhưng oán thầm là vậy, Lục Dĩ Quyến ngay từ đầu cũng chưa tỏ ra phản cảm với chuyện này. Chung quy đối với cậu, đây là một kì ngộ vô cùng quan trọng, đóng phim hay không hoàn toàn không quan trọng, quan trọng là… có thể tiếp xúc đến đạo diễn nổi tiếng trong nước! Có thể có được danh thiếp của Tống Phong Niên! Đây là niềm mơ ước của rất nhiều sinh viên trong trường!
Càng không cần nói, trước mắt cậu còn được mời đến nhà của Tạ Sâm, ngồi trong sô pha của Tạ Sâm, uống trà Tạ đạo tự mình pha, nghe được giọng nói ôn hòa bình tĩnh của ông vang lên bên tai ——
"Tiểu Lục nhỉ." Tạ Sâm tuy rằng địa vị cao nhưng mọi người đều biết ông có tiếng là tính tình tốt, "Chú đã nghe Phong Niên giới thiệu về cháu, tại sao cháu lại đoán được đề tài của chú?"
Lục Dĩ Quyến vốn định thành thật trả lời mình đoán bừa, nhưng bản thân cậu cũng biết lời này nói ra người ta không hẳn sẽ tin, cũng có vẻ thiếu tôn trọng. Suy nghĩ một chút cậu nở nụ cười của cậu học trò ngoan: "Không dối gạt ngài, lúc cháu nói ra còn rất sợ, cảm giác suy nghĩ của mình hơi cực đoan… Lúc trước tiền bối Tống nói ngài muốn quay phim, đến đề tài cũng không thể lộ ra, cháu nghĩ đây nhất định là đề tài ngài chưa từng quay, hoặc là vì tuyên truyền mà giữ bí mật, hoặc là đề tài mẫn cảm nên mới bảo mật… theo lý thuyết, tuyên truyền phải làm càng lớn càng tốt mới đúng, không nói đến tự mình tuyên truyền, chỉ bằng vào thanh danh của Tạ đạo ngài cũng đủ để hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều phóng viên mà trước tiên truyền ra."
Một bên ra vẻ nghiêm túc suy đoán, Lục Dĩ Quyến còn nâng Tạ Sâm một chút, "Cho nên, cháu cảm giác đây có lẽ là một đề tài khá mẫn cảm… bởi vậy mà thuận miệng đoán là đề tài đồng tính."
Tạ Sâm cười cười: "Thuận miệng? Đúng là khiêm tốn."
Lục Dĩ Quyến xem như không thấy được vẻ tìm tòi của Tạ Sâm, như cũ chân thành nói: "Ngài quá khen."
Nhìn dáng vẻ này của cậu, Tạ Sâm cũng không phát cáu được, ông liếc nhìn Tống Phong Niên, lúc này mới nói: "Diễn viên mà Phong Niên lựa chọn luôn rất độc đáo, nhưng, chúng tôi chọn là chuyện của chúng tôi, muốn diễn hay không, quyền quyết định nằm trong tay cháu."
Lục Dĩ Quyến lấy làm lạ hỏi: "Tạ đạo, ngài không để cháu xem thử kịch bản liền có thể quyết định bảo cháu diễn? Chẳng lẽ… dù cho cháu đồng ý thì vẫn có khả năng bị đổi?"
Cậu lo lắng cho mình là một chuyện, nhưng vấn đề lớn nhất mà cậu muốn biết kì thật vật vẫn là nội dung của phim điện ảnh.
Tạ Sâm nhìn vậy cười cười, không trả lời thẳng vào vấn đề mà nói sang chuyện khác: "Nếu cháu diễn đương nhiên chúng tôi sẽ kí hợp đồng, dù cho cháu diễn không tốt chúng tôi cũng sẽ không đơn phương hủy hợp đồng, dù sao cháu còn trẻ, chú và các phó đạo diễn khác đều sẽ giúp đỡ cháu."
Lời này rất đáng để phân tích, Lục Dĩ Quyến nghĩ, Tạ đạo có vẻ vì nhân vật này mà không tiếc dạy lại từ đầu… thật đúng là phù hợp với hành động và danh tiếng vốn có trong giới của ông.
Lục Dĩ Quyến hơi dao động.
"Tạ đạo, đóng phim hay không ngược lại là thứ hiếu, có thể hợp tác với ngài kì thật cũng rất hấp dẫn! Nhưng không phải cháu lên mặt, mà thật sự là… đề tài này rất mẫn cảm, nội dung lại… Huống hồ, cháu còn không biết ngài và tiền bối Tống vì sao lại lựa chọn cháu đâu!"
Tạ Sâm vẫn tươi cười, có lẽ là vì ở trong nhà, ông chỉ mặc một bộ đồ ngủ màu xám nhạt, đã hơn 50 tuổi, có thể thấy thấp thoáng vài sợi tóc bạc, dấu chân chim trên khóe mắt, khiến ông càng trở nên hòa ái: "Như vậy đi, chú có thể gửi bản tóm tắt nhân vật cho cháu xem một chút, nhưng trước đó chúng ta phải kí một hợp đồng bảo mật."
"Đương nhiên!" Lục Dĩ Quyến lập tức đồng ý.
Tạ Sâm đứng lên: "Vậy được, hai ngày nữa chú sẽ để Phong Niên đến trường học tìm cháu một chuyến, mang theo bản tóm tắt nhân vật. Tới lúc đó nếu cháu đồng ý, Phong Niên sẽ trực tiếp đưa hợp đồng cho cháu, nếu không đồng ý, chúng tôi cũng sẽ tôn trọng nguyện vọng của cháu."
Vì thế, đến khi gặp lại Tống Phong Niên đã là hai ngày sau, thứ sáu.
Ở Ương Ảnh có khá nhiều sinh viên là người gốc Bắc Kinh, dù cho không phải… có lẽ cũng có "nơi đi" ở đây, 5h chiều, cửa học viện người đến người đi rộn ràng tấp nập. Vô số nam thanh nữ tú, Benz, BMW, Porsche la liệt ngoài cổng, tiếng còi vang lên không ngừng.
*Mercedes Benz
BMW
Porsche
Lục Dĩ Quyến nhìn khắp một lượt mới phát hiện được Tống Phong Niên, ông dừng giữa dòng người xe cộ, vô số người mang theo giấc mộng bước vào giới giải trí đi qua đi lại mà không ai nhận ra được ông. Lục Dĩ Quyến thầm thở dài, ngoài mặt cười hì hì chào hỏi: "Cháu chào tiền bối, làm phiền ngài đến đây một chuyến."
Tống Phong Niên vỗ vai cậu, hai người thân cao xấp xỉ nhau, giống như hai anh em thân thiết, "Không sao, lại đây, vào trong xe tôi nói chuyện."
Là một chiếc xe Volvo bình thường đến không thể bình thường hơn, Lục Dĩ Quyến liếc nhìn chiếc xe Benz đỗ đằng sau, tự mở cửa xe ngồi vào ghế phó lái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!