Lục Dĩ Quyến cảm giác vô cùng kì lạ.
Lúc nằm xuống giường, trong đầu cậu lại có thể cùng lúc xẹt qua rất nhiều ý nghĩ.
Chẳng hạn như đã lâu không được nằm trên chiếc giường mềm như thế này, thật thoải mái, lại chẳng hạn như giường hai mét quả nhiên rất rộng, có thể lăn liền hai vòng.
Thế nhưng, khi Dung Đình lại gần, những ý nghĩ lộn xộn ấy lại biến mất tăm.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần tới mức mỗi tấc da thịt của đối phương đều đụng chạm đến cậu, mỗi lần anh hô hấp, mỗi lần tim đập, đều vang lên bên tai cậu, Lục Dĩ Quyến thầm muốn thở phào một cái, cảm khái, rốt cuộc đã đến lúc.
Bọn họ rốt cuộc đi đến bước này, cậu rốt cuộc không còn phải nghi ngờ cảm tình của Triệu Doãn Trạch với mình liệu có giống của cậu với anh không, đó là yêu, có yêu mới có dục vọng.
Cậu hơi giương cằm, khóe miệng cong lên nở nụ cười, từ bờ môi tràn ra đáy mắt, cả người đều ấm áp.
Đó là một nụ cười tràn ngập sự cổ vũ, cậu đang nói cho Triệu Doãn Trạch, cậu giao phó bản thân mình cho anh, say mê trước sự tiếp xúc thân mật này, cậu thương anh, thương linh hồn của anh, thân thể của anh, thậm chí cam tâm tình nguyện nằm dưới thân anh. Cậu lo sợ, cẩn thận, mỗi một lần đến gần đều sợ đối phương không thích, lại từ mỗi lần tiếp xúc cảm nhận được niềm vui thỏa thuê mê say.
Là niềm vui bị kiềm nén.
Quá khó khăn để có được.
Dung Đình yên lặng nhìn Lục Dĩ Quyến, anh cảm nhận được rõ, từ khi hai người lần đầu tiên quay với nhau, cho tới bây giờ, Lục Dĩ Quyến đã tiến bộ nhanh chóng tới cỡ nào.
Đây không phải là trường quay, không có máy quay trước họ, không có đạo diễn chờ đợi, nhưng chỉ là một giây, hai người đối diện chỉ một giây, Lục Dĩ Quyến đã nhập hí, cậu nhanh chóng tiến vào cảm xúc của Hứa Do, bằng ánh mắt, nụ cười khiến anh chấn động.
Dung Đình cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình, bàn tay vuốt ve thân thể của Lục Dĩ Quyến.
Thân thể tuổi trẻ ngập tràn sức sống, khuôn mặt tươi cười đẹp đẽ, dù cho đã lăn lộn trong giới giải trí rất lâu, Dung Đình cũng phải thừa nhận rằng, khuôn mặt của Lục Dĩ Quyến rất đẹp.
Dung Đình cố gắng vứt bỏ suy nghĩ đó trong đầu, dựa vào sự chuyên nghiệp của bản thân để tưởng tượng đến vị trí máy quay, phối hợp với yêu cầu của đạo diễn, làm ra động tác mà Triệu Doãn Trạch nên làm lúc này — lần đầu tiên của một người trẻ tuổi luôn mang theo sự hưng phấn đến run rẩy.
Anh cúi đầu, mang theo khát vọng ngậm lấy đôi môi của Lục Dĩ Quyến, sau đó vội vã vén lên quần áo của đối phương, bọn họ ôm chặt lấy nhau, dùng sức mà hôn môi, dường như chỉ bằng cách đó mới giảm bớt đi ngọn lửa trong người.
Cứ thế, hai bàn tay lướt qua thân thể Lục Dĩ Quyến, từ bờ vai đến lưng, lại vuốt xuống bờ eo…
Ngay lúc hai người càng thêm gần sát hơn, Dung Đình bỗng dừng lại, cảm xúc trên người cũng đột ngột biến mất.
Lục Dĩ Quyến mờ mịt nằm trên giường, ánh mắt có chút mơ hồ.
Cậu nhìn quanh, một lúc sau mới nhíu mày hỏi: "Sư ca, sao anh lại đứng ở đây?"
Từ ban ngày ở trường quay cũng thế, việc quay chụp giai đoạn trước đó đều bình thường, hai người vô cùng ăn ý, từ cởi quần áo đến lăn lên giường, quả thực không có chút nào tạm dừng, nhuần nhuyễn vô cùng, đến Tạ Sâm cũng nhịn không được trêu trọc: "Xong, Tiểu Lục đã rơi vào cái chảo nhuộm của chúng ta rồi, đến ngượng cũng quên mất."
Lục Dĩ Quyến nghĩ lại cũng lấy làm lạ, lúc trước quay cảnh hôn, cậu quả thực hồi hộp vô cùng, ăn không ngon ngủ không yên, kết quả lần này quay cảnh giường chiếu, cậu lại tiếp nhận rất thản nhiên, thậm chí cảm tình của Hứa Do cũng nắm chắc.
Chỉ là không ai nghĩ đến, Dung Đình sẽ không bước qua được.
Vừa đến lúc Hứa Do và Triệu Doãn Trạch đến gần hơn… đương nhiên là sẽ không hiện ra trên màn ảnh, chỉ cần hai người lại gần một chút, cho đặc tả trên mặt là được.
Nào biết, Dung Đình như là ghét bỏ cậu, vừa đến lúc muốn sát vào nhau, cả người Dung Đình liền cứng đờ ra, hoàn toàn không chịu lại gần. Tạ Sâm chỉ đạo vài lần, nhưng Dung Đình vẫn không làm được, bởi vậy mà cảnh quay này mới tạm thời bị gác lại.
Lúc này, Dung Đình cũng dừng lại cùng một chỗ.
Lục Dĩ Quyến chậm rãi ngồi dậy, tuy rằng đã cuối mùa thu, nhưng trong phòng có điều hòa nên cậu không cảm giác được chút hơi lạnh nào, hơn nữa còn có mồ hôi.
Chỉ trong một lát, Dung Đình đã xuống giường, quay lưng lại với Lục Dĩ Quyến, dựa vào cửa sổ.
Anh đẩy cửa sổ ra, gió tháng 11 gào thét tiến vào, rèm cửa nhanh chóng tung bay, thậm chí còn quét đến giường.
Lục Dĩ Quyến bị gió lạnh thổi giật mình, tỉnh hẳn người: "Sư ca, anh đứng đấy làm gì, lạnh lắm, cẩm thận lại bị cảm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!