Chương 18: (Vô Đề)

Câu nói nản lòng của Hứa Do không biết là vì oán trách với Triệu Doãn Trạch hay vì khuất phục với hiện thực.

Cảnh sát đương nhiên sẽ không có quá nhiều nghi vấn với đáp án này, sau khi hoàn thành ghi chép, bọn họ liền cho phép Hứa Do rời đi, cũng cho cậu biết khi nào được nhận di thể người chết.

Màn ảnh rất gần, Hứa Do cúi đầu, phẩy đi hoa rơi trên người, đi đến xe đạp dựng bên gốc cây.

Đây là "tài sản" duy nhất Hứa Do còn lại sau khi trả nợ thay cho Triệu Doãn Trạch, trên đường trốn nợ hai người cũng đi bằng chiếc xe đạp này.

Xe đạp kì thật là một manh mối ẩn dụ do đạo diễn Tạ Sâm dựa thên kịch bản ban đầu mà thêm vào.

Nó xuất hiện khi hai nam chính làm rõ cảm tình của mình, từ lúc Hứa Do đi chiếc xe này, chở Triệu Doãn Trạch bị đánh bầm dập trốn chạy khỏi thị trấn nhỏ, là tượng trưng cho cảm tình ái muội của hai người rốt cuộc lên men thành tình yêu.

Ngay sau đó, vết thương của Triệu Doãn Trạch khôi phục, anh trở thành người nắm giữ quyền chủ động trong mối tình này, người lái xe cũng biến thành anh, Hứa Do trở thành người ngồi sau. Từ lúc đầu ngồi nghiêm chỉnh cho đến về sau ngồi nghiêng, tư thế ngồi chỉ thay đổi rất nhỏ, nhưng lại là ám chỉ cho sự thay đổi tâm lý của Hứa Do.

Đến lúc này, khi Triệu Doãn Trạch đã chết.

Hứa Do một mình đẩy xe đạp rời khỏi sở cảnh sát, bên ngoài, là đường quốc lộ rộng thênh thang, Hứa Do ngẩn người ra một lúc, cuối cùng mới đờ đẫn cầm lấy ghi đông, lái xe.

Thế nhưng, Hứa Do vừa trèo lên liền mất cân bằng, cả người lẫn xe ngã xuống.

Người cậu bị đặt dưới xe đạp, mất một lúc sau mới chậm rì rì đứng lên.

Cậu tiếp tục lên, tiếp tục ngã, thậm chí đến sau này còn chưa đặt chân lên bàn đạp đã ngã xuống.

Ước chừng hơn 10 lần, đến khi tốc độ đứng lên của Hứa Do càng ngày càng chậm, động tác càng ngày càng chật vật, cậu rốt cuộc ngã nằm xuống đất, không đứng lên.

Người xem đến đây đều sẽ nhận ra, Triệu Doãn Trạch chết, Hứa Do quên mất cách lái xe đạp.

Cuộc sống của Hứa Do thoạt nhìn chưa bao giờ có thay đổi, nhưng lại bởi vì Triệu Doãn Trạch, lại khác với trước đây. Cậu dùng hết sức bình sinh đi yêu, nhưng người yêu lại đi mất. Triệu Doãn Trạch rời đi, không chỉ mang đi toàn bộ mong đợi với cuộc sống của Hứa Do, mà còn mang đi năng lực yêu người khác của cậu.

Cậu nằm dưới đất rất lâu, từ lúc mặt trời treo trên đỉnh đầu, cho đến khi trời chiều ngả về tay, ánh năng vàng cam dịu dàng ôm lấy vạn vật, ngay cả Hứa Do cũng phảng phất như cảm nhận được sự ấm áp ấy, một lần nữa có được sức mạnh, cậu chậm rãi đứng lên, chấp nhận, không còn thử lái xe nữa, mà dắt nó, đi về phía trước.

Vẻ mặt bình tĩnh.

Suốt gần một phút đồng hồ, đều là bước chân đều đặn của Lục Dĩ Quyến.

Dựa theo kế hoạch của Tạ Sâm, đây chính là cảnh quay cuối cùng của bộ phim, ông dùng con đường này làm tượng trưng cho nhân sinh của Hứa Do, không có sự bất ngờ, không có tình yêu nhiệt huyết, cũng không còn bi thương. Triệu Doãn Trạch chết, một người ương ngạnh cứng cỏi như Hứa Do sẽ không vì thế mà chết. Nhưng cả đời Hứa Do rốt cuộc cũng sẽ không yêu bất kì ai.

Không có người đàn ông nào, cũng không có người phụ nữ nào.

Tạ Sâm nhịn không được mà than thở, một phút đồng hồ Lục Dĩ Quyến đi đều không thay đổi tốc độ, vẻ mặt cũng không thay đổi, không khóc, không cười, khuôn mặt bình tĩnh ấy lại khiến người xem súc động. Người trẻ tuổi, tiềm lực quả nhiên vô hạn.

"Cut!" Tạ Sâm vừa lòng gọi, Lục Dĩ Quyến cũng chậm chậm dừng bước, "Tiểu Lục, vất vả cháu rồi, ngã có đau không? Mau vào nghỉ một lát, hôm nay cháu chính là đại công thần của chúng ta!"

Vẻ mặt Lục Dĩ Quyến vẫn như vừa nãy, cậu nhìn Tạ Sâm một lát, dường như khó khăn lắm mới hiểu được đối phương đang nói gì, cậu lắc đầu: "Không có việc gì đâu ạ."

Tuy rằng bối cảnh trong phim là đầu thu, quần áo Hứa Do chỉ có một chiếc sơ mi mỏng, thế nhưng trong hiện thực cũng đã là tháng 11, có thể nói là đầu mùa đông, ở nơi quay phim lại càng rét hơn, hôm nay trời gió to, hạ nhiệt độ, môi Lục Dĩ Quyến đều tím lên, hiển nhiên bị lạnh rất nhiều.

Hơn nữa, lúc quay cảnh ngã, vì để chọn góc quay thích hợp nhất cho màn ảnh, Lục Dĩ Quyến ít nhất cũng ngã mấy chục lần. Xắn tay áo sơ mi lên, có thể thấy được vết bầm trên tay.

Tạ Sâm thấy được, một mặt cảm khái Lục Dĩ Quyến chuyên nghiệp, có thể chịu được khổ, đồng thời cũng thấy áy náy, kì thật cảnh đó hoàn toàn có thể cho diễn viên đóng thế thay, chỉ cần thêm vài đặc tả ngay mặt, về sau hậu kì cắt ghép cũng có thể có hiệu quả tương tự, thế nhưng vì có được sự chân thật, ông do dự nhiều lần mới quyết định không dùng đóng thế, trơ mắt nhìn Lục Dĩ Quyến ngã xuống.

Tạ Sâm thở dài, tự mình cầm áo choàng, phủ lên người Lục Dĩ Quyến, lại gọi trợ lý của mình đi đổ nước ấm, "Được rồi, tạm thời sẽ không có cảnh nào của cháu, nhanh vào lán nghỉ đi, bên trong ấm hơn nhiều."

Lục Dĩ Quyến nhẹ giọng cảm ơn, trên mặt lại có chút thờ ơ, cậu cũng không cầm nước trợ lý đưa đến mà mang theo vẻ mặt chết lặng đi vào trong lán.

Tạ Sâm càng nhìn càng cảm giác Lục Dĩ Quyến không thích hợp, phía quay diễn viên quần chúng đều đã hô action, ông bỗng nhiên đứng lên, "Tiểu Vương, ông giám sát cảnh này cho tôi, tôi vào lán xem Tiểu Lục một cái, sắc mặt đứa nhỏ này không tốt lắm."

Vương Dược vừa gật đầu, Tạ Sâm liền nhanh chóng đi vào lán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!