Chương 17: (Vô Đề)

Cảnh quay ngoại cảnh cuối cùng của ngày hôm nay, cũng là cảnh duy nhất mà Dung Đình và Lục Dĩ Quyến thực sự đối mặt với nhau.

Tạ Sâm vừa hô action, các nhân viên đều bất giác ngừng thở chờ mong lần quyết đấu chân chính giữa hai vị nam chính.

Trên màn ảnh.

Hai màn ảnh được cắt chiếu giao nhau thành hai đường tự sự rốt cuộc đi đến giao điểm.

Triệu Doãn Trạch vì bôn ba cả đêm mà thể lực chậm rãi hạ xuống, đối mặt với bốn năm người vây quanh, tinh thần anh bắt đầu trở nên không tốt, không ngừng bị dính đòn.

Hứa Do đã truy đuổi một ngày nhưng vẫn không hề muốn dừng lại, cậu vẫn chạy, vẫn đuổi, vẫn tìm.

Nhưng mà, đúng lúc này.

Một kẻ đòi nợ giơ chai rượu lên uy hiếp Triệu Doãn Trạch.

Hứa Do nghe được tiếng đánh nhau, tìm đến bọn họ sâu trong rừng.

Cậu hưng phấn, mừng rỡ vì sẽ được gặp lại Triệu Doãn Trạch.

Mà Triệu Doãn Trạch, anh mỏi mệt, chán nản với cuộc sống này.

Anh cầm lấy tay của đối phương, lấy chai rượu đập mạnh vào đầu mình. Mảnh vỡ bay tứ tung.

Hứa Do kinh hãi, giống như bị đâm trúng một mũi tên, cả người đột ngột khựng lại, theo quán tính mà ngã sấp về phía trước.

"Triệu Doãn Trạch!!"

Cùng với tiếng hô to là động tác không chút do dự của Triệu Doãn Trạch, anh kéo lấy tay đối phương, dùng chai rượu đã vỡ đâm thẳng vào trái tim mình.

Máu tươu bắn ra, áo sơ mi trắng nhanh chóng dính lên vô số vệt đỏ.

Gần như cùng một giây, Triệu Doãn Trạch và Hứa Do cùng ngã xuống lớp lá khô.

Những chiếc lá vàng chôn vùi thân thể của bọn họ.

Là vận mệnh tương tự lại hoàn toàn khác biệt.

Đối mặt với nhau.

Một kẻ không còn chút lưu luyến với trần gian, kẻ kia lại là sự quyến luyến xâm nhập tận cốt tủy.

Một kẻ nhắm mắt lại, mà mắt kẻ kia lại đong đầy nước.

"Cut!" Tạ Sâm vỗ tay đứng lên khỏi ghế ngồi, "Hôm nay mọi người đều rất tốt! Khó được khó được! Buổi tối tôi mời khách! Mọi người cùng ăn cơm!"

Cả trường quay vang lên tiếng hoan hô.

Dung Đình cũng phủi đi lá khô đứng dậy, đang muốn cười với Tạ đạo, khóe mắt thoáng nhìn, cách đó không xa, Lục Dĩ Quyến vẫn cô đơn quỳ rạp trên mặt đất.

Anh bỗng nhiên căng thẳng, không để ý đến lời hàn huyên của các diễn viên quần chúng, Dung Đình đi nhanh về phía Lục Dĩ Quyến.

"Lục Dĩ Quyến!"

"Lục Dĩ Quyến?? Cậu sao vậy?" Dung Đình ngồi xổm xuống bên cạnh Lục Dĩ Quyến, cậu vẫn quỳ rạp tại chỗ không nhúc nhích, chỉ có bờ vai hơn run rẩy, như đang khóc. Dung Đình nghĩ nghĩ, cẩn thận cầm lấy tay cậu, nắm chặt: "Dĩ Quyến, anh đây, cậu nói gì đi chứ."

Không biết có phải là do anh nắm chặt quá không, Lục Dĩ Quyến rốt cuộc có phản ứng, thân thể cậu hơi đung đưa, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu. Khuôn mặt tái nhợt, nước mắt giàn dụa, vừa nãy còn tràn trề tinh thần quay phim, vậy mà mới không lâu đã lộ ra vẻ tiều tụy.

Ngay khi ánh mắt hai người tiếp xúc đến nhau, đáy mắt Lục Dĩ Quyến bỗng nhiên hiện lên sự vui mừng vô hạn: "Triệu Doãn Trạch?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!