Chương 16: (Vô Đề)

Dung Đình đi tròn một tuần, quả thật nằm ngoài dự đoán của Lục Dĩ Quyến.

Muốn hỏi anh xem anh đi làm gì, Lục Dĩ Quyến nhìn điện thoại di động mới phát hiện, cùng nhau sớm chiều ở chung quay phim hơn hai tháng, thế nhưng ngay cả số điện thoại di động của đối phương cậu cũng không có!

Thật đúng là thất bại =.=!

Nhưng nếu muốn biết tin tức của Dung Đình cũng không khó, lượn weibo, xem diễn đàn, có vô số ảnh chụp chất lượng cao được các fan chuồn chuồn của Dung Đình đăng lên.

Dung Đình nhận vài show diễn thương mại, 7 ngày có đến 5 ngày đứng trên đài quảng cáo cho một sản phẩm xa xỉ, thuận tiện còn tham gia vài tiết mục thăm hỏi… Nam thần trở lại giang hồ đương nhiên khiến các fan kích động không thôi, độ nổi tiếng có vẻ hơi trầm nhờ hai ngày ngắn ngủi mà nhanh chóng tăng trở lại, lập tức đè đầu một nghệ sĩ mới nổi trên weibo. Mà người đại diện, đội ngũ tuyên truyền, trợ lý đi theo đều là người cũ, cũng khiến lời đồn trên mạng tự sụp đổ.

Các chuồn chuồn ở ba thành thị đều được nam thần chăm sóc, ai nấy nắm trong tay một bó lớn ảnh chụp, còn có ảnh chụp chung có ký tên, trên diễn đàn tràn ngập bài viết cảm tưởng sau khi gặp được nam thần.

Lục Dĩ Quyến trong lòng chua loét, vốn tưởng rằng Dung Đình tức giận mình mà bỏ đi, hóa ra người ta đi công tác… Hừ hừ, chạy nhiều quảng cáo như thế, chắc chắn kiếm rất nhiều tiền.

Tùy tay mở một bài viết cảm tưởng, Lục Dĩ Quyến nhìn không đến ba dòng liền không nhịn được khinh bỉ, đúng là fan cuồng! Nói da của Dung Đình tốt? Thôi đi… người này mấy ngày nay toàn quay cảnh đêm, ngày ngày không ngủ, hai cái quầng thâm trên mắt đủ khiến nhân viên hóa trang ôm nhau khóc ròng… Tính cách của nam thần rất tốt??? Đúng là người từ trên trời rơi xuống, nam thần mấy hôm trước còn mắng cậu một trận đây này.

Ồ, cái này coi như là đúng, dáng người của Dung Đình quả thật không sai… 3600 không có chỗ nào chê được?! Các người thấy được 3600 của Dung Đình rồi sao… Dưới xương quai xanh của anh ta có bớt! Mỗi lần hóa trang đến đấy là phải bôi trét bao nhiêu thứ vào để che đậy! Ảnh tạp chí đều là lừa đảo hết!

Khó chịu tắt trang web, Lục Dĩ Quyến nhịn không được véo đùi mình.

Cảm xúc của cậu dạo này có phần không thích hợp, không biết có phải do thường chụp cảnh chạy trốn không mà cậu vẫn lo lắng hãi hùng không dừng được, Lục Dĩ Quyến chẳng những hấp tấp lo âu hơn ngày thường mà còn cảm giác lo được lo mất.

Trong đoàn làm phim, người Lục Dĩ Quyến quan hệ tốt đến mức không có gì giấu diếm kì thật không nhiều, rối rắm một trận, Lục Dĩ Quyến cuối cùng chạy đi tìm Tạ Sâm kể khổ.

Tạ Sâm là nhân vật quyền lực nhất ở đây, thế nhưng tính tình lại tốt đến không ngờ. Thấy Lục Dĩ Quyến mang theo khuôn mặt nhăn nhó lo sợ, ông vỗ vỗ vai cậu: "Đi thôi, đi ra ngoài ăn cơm cho thoải mái, chú biết chỗ này có một quán ăn ngon cực kì, cho cháu đi ăn đồ nướng chính tông luôn."

Nửa giờ sau, Tạ Sâm mang Lục Dĩ Quyến ngồi vào quán nướng lần trước Lục Dĩ Quyến đưa Dung Đình đến: Quả nhiên, thế giới của người sành ăn đều như nhau cả ==||||| Giữa bữa cơm vui vẻ, Tạ Sâm cười tủm tỉm gỡ rối cho Lục Dĩ Quyến: "Các cháu còn trẻ, nóng tính, nói gì cũng cần phải cẩn thận, tuy rằng Dung Đình nổi tiếng, nhưng trong đoàn làm phim của chúng ta cũng đâu thiếu cô bé thích cháu?

Tuy rằng công việc quan trọng, nhưng chú cũng không cấm mọi người trao đổi nha."

"…Khụ khụ, ngài nói gì vậy." Lục Dĩ Quyến thiếu chút nữa bị sặc, nếu là chuyện này… Còn không bằng cậu tự giải quyết đâu.

Tạ Sâm nhún vai, hoàn toàn không cho là đúng: "Trong giới chúng ta còn không phải đều như vậy sao, bản thân tự nắm chắc là được, về sau cháu muốn phát triển theo hướng này, áp lực sẽ càng lúc càng lớn, phải hiểu được tự tìm cách giải tỏa."

Lục Dĩ Quyến sửng sốt, nhịn không được mở mồm: "Đều như vậy? Thế… Ngài lần thứ hai hợp tác với Dung ca, Dung ca… Thư giải thế nào ạ?"

"Không phải hiện tại cậu ta đang đi ra ngoài thư giải đấy sao?" Tạ Sâm nhìn về phía Lục Dĩ Quyến như nhìn đứa ngốc, thấy đối phương khiếp sợ nhìn mình, Tạ Sâm chậm rì rì cướp đi cánh gà cuối cùng, mặt đầy thâm ý mà giải thích: "Tiểu Dung giờ đã là đại minh tinh rồi, thế giới bên ngoài phồn hoa, ở lâu trong đoàn làm phim nặng nề này cũng cần đi ra ngoài giải sầu là bình thường chứ sao."

Lục Dĩ Quyến: (ノへ ̄,) là sao thế này, người càng nóng.

Cuối tháng 10, đoàn làm phim rốt cuộc làm ra một mảnh rừng phủ đầy lá khô vàng óng, quay chụp bước vào giai đoạn vĩ thanh.

Đi ra ngoài chụp ngoại cảnh đều rất mệt mỏi, mọi người dậy từ sáng sớm chờ ở khách sạn hóa trang, họp hành, chuẩn bị đâu vào đấy rồi mới cùng ngồi xe bus đi vào rừng. Tuy rằng đối với các nhân viên công tác, làm như vậy có phần phiền phức, thế nhưng, Lục Dĩ Quyến lại mừng thầm không thôi.

Đầu tiên, cậu rốt cuộc không cần phải đi cái xe ba bánh cà tàng nữa.

Tiếp theo, vì không được xếp phòng trong khách sạn, Lục Dĩ Quyến rốt cuộc dày mặt chạy đến phòng Dung Đình cùng hóa trang với anh.

Các nhân viên hóa trang ai nấy xoa tay đầy mặt sung sướng (sợ hãi) đi vào phòng khách của Dung Đình, Lục Dĩ Quyến lại đứng ở cuối cùng, cẩn thận bước vào căn phòng vừa quen thuộc lại xa lạ này.

Dung Đình đợi mọi người vào hết rồi tự tay đóng cửa lại, thấy Lục Dĩ Quyến đầy mặt cẩn thận, động tác không khỏi chậm một nhịp, kết quả, anh đẩy cửa, vừa vặn dùng thân mình ngăn trở đường đi của Lục Dĩ Quyến, cánh tay ôm Lục Dĩ Quyến vào lòng.

"……"

"……"

Bốn mắt nhìn nhau, đều có chút xấu hổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!