Lần đầu tiên Hứa Do và Triệu Doãn Trạch hôn môi là vào lúc Hứa Do bán đi cửa hàng băng đĩa của mình, quyết định trả nợ thay Triệu Doãn Trạch.
Khi Triệu Doãn Trạch nhận được tin này, cửa hàng đã bị Hứa Do lấy một cái giá không tệ lắm bán đi, Hứa Do đang kiểm kê bàn giao sổ sách, Triệu Doãn Trạch vọt vào phòng, một tay kéo Hứa Do vào trong cửa hàng, sau đó ngang ngược chất vấn vì sao Hứa Do phải nhúng tay vào chuyện của anh.
Cảnh quay phía trước đoạn này thực ra đã quay xong từ một tuần trước, chỉ là vì xét đến thực tế Lục Dĩ Quyến và Dung Đình còn chưa ma hợp ra cảm tình nên Tạ Sâm mới đẩy cảnh hôn về phía sau.
Lúc này, Triệu Doãn Trạch kéo áo Hứa Do, để cậu lên giá đựng băng ghi hình. Triệu Doãn Trạch từ đầu đến giờ chỉ biểu hiện ra trước mặt người xem sự nản lòng suy sụp, mà đến giờ phút này, anh lại biểu lộ ra sự sắc bén để người không rời mắt được, anh nhìn xuống Hứa Do, trong ánh mắt vô chất chứa vô số cảm xúc.
Hứa Do hơi ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt của Triệu Doãn Trạch, cậu bình tĩnh lại thành thật cười: "Doãn Trạch, so với thiếu nợ nhiều người như vậy, chỉ thiếu một mình tôi không tốt sao?"
Không biết có phải nhờ Dung Đình sáng sớm nay không, giờ khắc này Lục Dĩ Quyến rất nhanh tìm được cảm giác.
Ngữ điệu của cậu mang theo cảm giác trấn an đầy tự nhiên, giống như đang đối mặt với một con sư tử đực đang xù lông lên không muốn phục tùng, cậu không kiêu căng cũng không nịnh nọt, biểu cảm vừa đúng.
Trước máy theo dõi, Tạ Sâm vốn còn nghi ngờ Lục Dĩ Quyến thì giờ phút này cuối cùng hơi an tâm một chút, gật đầu ý bảo máy quay theo vào.
Lúc này, ánh mắt Dung Đình trở nên phức tạp, từ hiểu nhầm, đến tỉnh ngộ, sau đó là cảm động… Thậm chí là không khắc chế được tình cảm của mình.
Thì ra Hứa Do nhớ rõ, nhớ rõ mỗi câu nói khi Triệu Doãn Trạch say rượu nói ra, cuộc sống rơi xuống vực thẳm, nhưng còn có một người, chịu đứng ở nơi không xa, vươn tay giúp đỡ.
Sau khi cảm xúc lướt qua, Dung Đình cúi đầu, dùng sức hôn lấy môi Lục Dĩ Quyến.
"Ai da…"
"Ô…"
Máy thu âm đồng thời thu được tiếng kêu rên của hai vị nam chính, nhân viên thu âm ngẩng đầu đầy khó hiểu, Tạ Sâm lại bất đắc dĩ vỗ tay gọi cắt: "Hai người các cậu… Chẳng lẽ trước đó không tập tý nào à? Sao có thể đập vào mũi nhau được? Có làm sao không?"
Lục Dĩ Quyến quẫn bách xoa mũi: "Khụ, lại một lần nữa, nhưng không cần phải làm mạnh như vậy… Lại thử xem đi, Dung ca, em có làm đau anh không?"
Mũi Dung Đình vừa cao lại vừa thẳng, đâm xuống như thế, hiển nhiên người chịu thiệt hơn là Lục Dĩ Quyến. Lục Dĩ Quyến hỏi han như vậy hơn phân nửa là vì lấy lòng Dung Đình.
Từ lúc quay phim, Lục Dĩ Quyến phát hiện, rõ ràng cảm xúc của Dung Đình hôm nay không tốt. Dù cho trước màn ảnh anh có thể ngụy trang như không có việc gì, nhưng hai người ở gần nhau như vậy, đối phương phát ra tín hiệu "người sống cấm lại gần" đủ để Lục Dĩ Quyến cảnh giác.
Nhưng mà, thái độ của Dung Đình đối với Lục Dĩ Quyến cũng đầy thản nhiên, anh lắc đầu, xoay người hướng về Tạ Sâm nói: "Tiếp tục đi."
Tạ Sâm không nói gì nhìn hai người đang xoa xoa mũi, đành phải hô lên câu "Action" lần thứ hai trong ngày.
Cùng một lời thoại, động tác, Lục Dĩ Quyến và Dung Đình lặp lại gần như không có thay đổi nào.
Nào biết, lúc này, đợi đến khi đặc tả vẻ mặt của Dung Đình hoàn tất, anh còn chưa cúi đầu, Lục Dĩ Quyến bị đập sợ đã nhịn không được nhắm mắt lại trước.
"Cut!" Tạ Sâm vội kêu to, "Tiểu Lục, cháu lại đây xem mặt mình… Người ta còn chưa hôn mình đâu, làm mặt thiếu nữ chờ mong làm gì hả?"
Lục Dĩ Quyến xấu hổ đi đến máy theo dõi nhìn lại một lần, cố sống cố chết giải thích: "Tại cháu bị khẩn trương…"
Tạ Sâm không quan tâm phất tay: "Khẩn trương cái gì, cảnh này vốn là Dung Đình chủ động, cháu chỉ cần phối hợp là được, nào, ánh sáng chuẩn bị, Tiểu Lục, cố gắng, cảnh này không khó, chúng ta tranh thủ thời gian!"
Nhưng… hiển nhiên là Tạ Sâm đã đánh giá Lục Dĩ Quyến quá cao.
Sau khi thư kí trường quay kêu "quay chụp lần thứ ba" không bao lâu, Lục Dĩ Quyến lại NG.
"…Lục Dĩ Quyến, chú nói cháu nhắm mắt chậm một chút, không phải bảo cháu trừng mắt nhìn Dung Đình…"
Lần thứ tư: "…Tiểu Lục, không cần phải làm mặt rối rắm như thế, hưởng thụ một chút…"
Lần thứ năm: "…Không cần phải say mê thế, làm cho chân thật một chút, chỉ hơi đáp lại…"
Lần thứ sáu: "…Đừng ra sức quá, người xem biết cháu thích Dung Đình, không cần phải đói khát như vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!