Chương 12: (Vô Đề)

Tháng 9, kì nghỉ hè chấm dứt khiến sân trường Ương Ảnh tĩnh lặng không một bóng người lại trở về với sự đông đúc náo nhiệt.

Nam thanh nữ tú ra vào cổng trường nườm nượp, cách trường học không xa là một trung tâm thương nghiệp, thợ ảnh đi xung quanh săn người, tìm được ai đó đẹp mắt liền giữ lấy không buông tay. Thậm chí có vài phóng viên báo lá cải rình rập ngoài cổng trường, hy vọng có thể chụp được vài tấm hình của những ngôi sao chưa tốt nghiệp, dù cho không có tin tức lớn, tối thiểu cũng có tin nho nhỏ đưa cho chủ biên.

Nhưng mà, bên ngoài thế giới phồn hoa ấy, so với trong sân trường, vẫn có chút khác biệt.

Đối với rất nhiều sinh viên mang theo giấc mộng màn ảnh, giấc mộng diễn viên mà nói, Ương Ảnh luôn có một điện thờ đầy quyền uy. Tại nơi đó, dù có kinh nghiệm tới cỡ nào cũng có thể tìm được một tiền bối già đời hơn hẳn mình, ngôi sao có nổi tiếng đến cỡ nào, cũng phải… làm bài tập. (A…. Hiện thực thật là đau đớn.)

Khi Bạch Thần nhận được điện thoại của Lục Dĩ Quyến, anh cũng đang làm bài tập.

Kể cả trường đại học về nghệ thuật cũng không thể tránh khỏi làm bài tập thể loại cảm tưởng về kì nghỉ hè đẹp đẽ của mình… Trong phòng ngủ của nam sinh, mọi người chia sẻ tài liệu trong Trăm độ, Bạch Thần nhanh chóng copy paste.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Bạch Thần nhìn chằm chằm vào tên người gọi một lúc lâu mới dần nhận ra, tại sao trở lại trường mình bỗng cảm giác có chút tĩnh lặng.

Bởi vì tiểu sư đệ thường nhảy nhót xung quanh anh chưa đến.

Lấy điện thoại nghe máy.

"Sư huynh! Khải giảng vui chứ!!" Giọng nói đầu bên kia nghe vô cùng vui vẻ, Bạch Thần nhịn không được lấy điện thoại ra xa hơn một chút, mãi sau mới đáp lại: "Dĩ Quyến à, em đã về trường học chưa?"

"Ờm, còn chưa." Lục Dĩ Quyến chần chừ một chút, ngay sau đó liền phát huy kĩ năng diễn xuất được rèn luyện trong một tháng vừa qua, lừa dối Bạch Thần, "Nghỉ hè em tìm được việc làm thêm, đi theo một đoàn làm phim, hoàn cảnh cũng không tệ lắm, nên em chưa tính về trường, sư huynh, giúp em làm bài tập về nhà đi mà, lớp phó học tập lớp em giục rồi."

Dù sao đều tham khảo từ trên mạng, Bạch Thần liền đồng ý không chút chần chừ: "Cứ gửi địa chỉ hòm thư cho anh, làm xong anh gửi cho… Cơ mà em ở đoàn nào thế?"

Bên đầu kia, Lục Dĩ Quyến nhìn chằm chằm tờ giấy nhỏ Dung Đình đưa cho mình, trả lời vô cùng nhuần nhuyễn: "Là Kim Phong Ngọc Lộ, trong nhà em tìm quan hệ nhét vào, nữ chính là Bạch Oanh, đậu má! Bạch Oanh không trang điểm vẫn đẹp kinh người!! Đẹp hơn cả Liên Thành luôn."

"Ồ, thế em báo với nhà trường kiểu gì? Khai giảng điểm danh thì làm sao hả?" Bạch Thần dùng một bên tai kẹp lấy điện thoại, một tay mở ra trang chủ Trăm độ, tìm Kim Phong Ngọc Lộ.

"Không sao đâu, em nhờ đoàn làm phim xin hộ cho rồi, chỉ cần bình thường có bài tập gì sư huynh hỏi hộ em một cái, lát nữa em gửi wechat của lớp phó học tập cho anh, bạn cùng phòng em rất là vớ vẩn, không nhờ được gì cả."

"Được rồi, yên tâm đi. Y Y đã nói gì với em chưa, ngày 11 vở kịch anh em mình sẽ xuất hiện ở sân khấu thực nghiệm, bán vé, anh còn là diễn viên chính nữa, có thời gian đến xem không? Nếu được thì anh tìm vé vip cho."

Lục Dĩ Quyến do dự một chút: "Có khi không có, bây giờ bọn em đang quay ngoại cảnh, chỉ sợ là em không về được, đến lúc đấy em nói sau đi. Cùng lắm thì em tự mua vé là được, sư ca cố gắng!"

"Ừ, em cũng thế."

Nam giới gọi điện cho nhau đều là như thế, đi thẳng vào vấn đề, cúp máy cũng đầy quyết đoán.

Bạch Thần cúp máy, nhưng vẫn cầm di động nhìn một lúc, Lục Dĩ Quyến lại không nghĩ ngợi gì cả, ném điện thoại sang một bên, sau đó khoe khoang với Dung Đình, "Em đã nói mà, sư ca của em là tốt nhất, bạn cùng phòng của em bài tập của mình còn chưa chắc đã viết hết đâu, nhờ bọn họ giúp thì chỉ có cạp đất mà ăn."

"Ồ." Dung Đình đáp lại đầy hờ hững, tiếp tục chạy bộ trên máy, dù sao… dạo này, Lục Dĩ Quyến vẫn tự high kiểu này, anh đã quen.

Đương nhiên, đối với thái độ lãnh đạm của Dung Đình, kì thật Lục Dĩ Quyến cũng đã quen.

Không thể nói rõ nguyên nhân từ đâu, từ ngày cảnh quay cậu NG hai ngày dài bỗng quay được đầy thuận lợi, Lục Dĩ Quyến liền dâng lên sự thoải mái vô bờ bến. Sự cẩn thận cũng dần biến mất. Cậu có thể nói đùa với Tạ Sâm, dám phát biểu cảm nhận nghệ thuật của mình về kịch bản, đối với Dung Đình, giống như bây giờ, cậu đối đã với anh như một người bạn bình thường, không cần phải căng thẳng sợ hãi mình lỡ lời khiến đối phương nổi cơn thịnh nộ.

Nói tóm lại… Dung Đình tuy rằng không đối xử nhiệt tình với mọi người, nhưng hoàn toàn không phải là người dễ dàng tức giận hoặc vô cớ trút giận lên người khác. Lục Dĩ Quyến đã quan sát và phát hiện, có lẽ Dung Đình đóng phim nhiều quá nên trong hiện thực liền keo kiệt hơn trong việc biểu lộ tình cảm của bản thân.

Những hỉ nộ ái ố bình thường đều bị anh dồn hết vào trước máy quay.

Chậc chậc, cũng thật đáng thương.

Nằm không thoải mái, Lục Dĩ Quyến ngồi dậy, hôm nay Tạ Sâm muốn quay cảnh cùng diễn viên quần chúng và phối hợp diễn, cậu và Dung Đình được thả nghỉ một ngày. Dung Đình đương nhiên là tập thể hình, giữ gìn hình thể. Lục Dĩ Quyến thì chạy đến phòng Dung Đình cọ điều hòa, tiện thể xem mấy phim điện ảnh Tạ Sâm giao cho cậu, lấy cảm giác cho quay chụp ngày hôm sau.

Đúng vậy, từ lần trước Tạ Sâm liền phát hiện, Lục Dĩ Quyến xem phim xong thường thường có đầy đủ cảm tình nhất, thậm chí còn có thể kéo dài đến cảnh quay của mình, bởi vậy mà Tạ Sâm liền đem tất cả các cảnh quay quan trọng của cậu đối chiếu với cảnh phim có liên quan, từ đó mà tạo ra cảm xúc tương đồng cho Lục Dĩ Quyến học tập.

Giống như Liên Thành, Lục Dĩ Quyến lập tức sẽ tìm được "cảm giác thấu hiểu", sự tiếc hận, thương cảm, đau lòng với nhân vật trong phim dễ dàng được Lục Dĩ Quyến đưa vào cảnh quay của mình, không biết có phải là có thiên phú nào đó không, Lục Dĩ Quyến cũng có thể đưa những cảm xúc ấy kết hợp với tình cảm của bản thân Hứa Do biểu lộ ra.

Các nhân viên trong đoàn làm phim đều khiếp sợ trước kỹ năng kì lạ này của cậu, nhưng, không thể phủ nhận là, Tạ Sâm đã mở ra một thế giới mới cho Lục Dĩ Quyến, hiệu suất quay chụp của Lục Dĩ Quyến cũng nâng cao nhanh chóng, số lần NG càng ngày càng ít, quay phim với Dung Đình cũng ngày càng ăn ý hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!