Nhìn Lục Dĩ Quyến chảy nước mắt ròng ròng, Tạ Sâm và Dung Đình đều kinh ngạc.
Làm một bộ phim thương mại tiêu chuẩn, đủ tư cách, Liên Thành quả thật có rất nhiều chỗ phiếm tình, chẳng hạn như lúc công chúa và tướng quân rời khỏi nhau, chẳng hạn như những lần tướng quân thể hiện chí khí của mình, lại chẳng hạn như lúc công chúa chết… nhưng rõ ràng là, những chi tiết ấy tuy rằng cảm động, thế nhưng Liên Thành không hề nhuộm đẫm tình cảm ấy.
Dù sao, Liên Thành chỉ là một bộ phim thu hút người xem đến xem, không hề theo đuổi tinh thần cao thượng văn minh phát triển gì cả. Bộ phim công chiếu vào dịp Thất tịch cũng đủ cho thấy nhà sản xuất không muốn kiếm nước mắt của người xem.
Mặc dù vậy, Lục Dĩ Quyến vẫn khóc không ngừng được. Mắt cậu sưng vù lên, hiển nhiên không phải là một hai giọt nước mắt cá sấu thông thường.
Tạ Sâm sửng sốt ước chừng mấy chục giây mới xử lý xong thông tin, có chút giật mình hỏi: "Tiểu Lục, cháu có sao không? Hà Hiển đâu? Lấy cho Tiểu Lục tờ khăn giấy."
Dường như sợ mình an ủi không đủ, Tạ Sâm còn vỗ mạnh đùi Dung Đình, ý bảo anh làm nam chính ít nhất cũng tỏ vẻ gì đi nào, nhưng Dung Đình lại càng không biết nói gì hơn.
Trầm mặc một lát, Dung Đình mới nói một câu khiến ai nấy đều phải cứng họng: "Đừng khóc, đều là giả cả."
"Ha—" Lục Dĩ Quyến dù có nhập tâm cỡ nào cũng không khóc được nữa, cậu bật cười, nhìn xung quanh, lúc cậu cần trợ lý nhất thì Hà Hiển đều như đang ở trên mây, cuối cùng người đưa khăn giấy cho cậu vẫn là một nhân viên khác ngồi phía sau, Lục Dĩ Quyến quay đầu lại nói cảm ơn, rồi giải thích: "Cháu không sao, thật sự không sao, chỉ là làm người phóng đãng bất kham lại hơi mau nước mắt tí thôi."
"Là phóng túng bất kham." Dung Đình bình tĩnh sửa lời của Lục Dĩ Quyến.
Mặt Lục Dĩ Quyến chuyển thành hình , quyết định mau chóng lau nước mắt: "Xin lỗi, làm mọi người phải lo lắng, tôi chỉ hơi mau nước mắt mà thôi, kì thật cũng không rất buồn khổ… Chỉ là…"
Cậu nhìn vào mắt Dung Đình, vẻ mặt chậm rãi trở nên đứng đắn: "Dung ca, anh diễn thực sự rất tốt."
Trong phòng chiếu phim yên lặng, Lục Dĩ Quyến tuy rằng không lớn tiếng, nhưng tất cả mọi người đều có thể nghe được: "Kết cục như vậy, nếu trước đó không có sự đắp nặn của anh vào nhân vật tướng quân thì rất dễ dàng tạo ra ác cảm cho người xem, biên kịch rất bất công với anh, rõ ràng thắng lợi của anh đều là do mồ hôi và máu của chính anh cố gắng, cuối cùng bỗng dưng lại biến thành do công chúa hy sinh, giống như sự nghiệp của anh đều đạp lên từ trên vai cô ta vậy… Thế nhưng ngay từ đầu anh diễn rất tốt, người xem sẽ không nhịn được mà giải thích cho lựa chọn của anh, sẽ hiểu được khát vọng của anh, thậm chí đến cuối phim còn có thể vì anh mà nuối tiếc."
Lục Dĩ Quyến dừng một chút, hít sâu một hơi, kiên định nói: "Thật sự, rất tốt, cực kì cực kì tốt, Dung ca, anh chính là nam chính tốt nhất."
Người ngồi trong này đều xuất thân từ chuyên nghiệp điện ảnh, Lục Dĩ Quyến tuy rằng chỉ nói vài câu nhưng mọi người đều đã hiểu được, tuy rằng thoạt nhìn trong phim này Dung Đình và Bạch Oanh ngang hàng, thế nhưng nếu nhìn từ góc độ kịch bản, nhân vật của Dung Đình hoàn toàn không có nhiều ưu thế. Một vị tướng quân với tính cách gần như bình thường, con đường đi đến thành công cũng đầy khuôn sáo, cuối cùng hoàn toàn không thể so sánh với một Bạch Oanh chết đi đầy tráng lệ.
Đúng như lời của Lục Dĩ Quyến, là kĩ năng diễn xuất của Dung Đình nâng tầm nhân vật lên.
Chỉ trong giây lát, trong trường quay thế nhưng phát ra tiếng vỗ tay.
Thậm chí có người còn huýt gió.
Rốt cuộc có fan nữ mở ra hơn cả Lục Dĩ Quyến kêu to: "Dung Đình! Em yêu anh!!!"
Ngay sau đó, tiếng kêu như thế vang lên liên tiếp, cả nam lẫn nữ đều thét chói tai vì Dung Đình.
Nhưng mà, ánh mắt của Dung Đình lại vẫn không rời khỏi khuôn mặt của Lục Dĩ Quyến.
Lục Dĩ Quyến chưa từng thấy được ánh mắt như thế từ Dung Đình, giống như trút được gánh nặng, giống như rốt cuộc chiếm được sự tán thành của người nào đó — mà cậu, cũng không phải người nào đó của anh.
Đến khi tiếng vỗ tay của mọi người thưa thớt dần, Dung Đình mới có thêm nhiều phản ứng hơn.
Anh hơi nghiêng người về phía Lục Dĩ Quyến, lướt qua Tạ Sâm vươn ra tay phải của mình.
Lục Dĩ Quyến sửng sốt vài giây, rồi cũng thử vươn tay phải của mình ra.
Dung Đình cầm lấy tay cậu: "Cảm ơn."
Không biết tại sao, trong khoảnh khắc đó, Lục Dĩ Quyến đỏ mặt: "Không, đừng khách khí…"
Tạ Sâm bỗng nhiên cười híp mắt: "Dung Đình à, xem ra cậu gặp được Bá Nhạc rồi."
Lục Dĩ Quyến ngoài ý muốn thấy được, con người lạnh lùng xa cách như Dung Đình giờ phút này chẳng những không lộ ra bất cứ vẻ khinh thường nào mà còn nghiêm túc gật đầu: "Đúng vậy, là Bá Nhạc."
–
Mang theo bàn tay được Dung Đình cầm vừa nóng vừa ngứa trở lại phòng nhỏ trong nhà khách, không biết vì sao, Lục Dĩ Quyến vẫn cảm xúc sục sôi như trước, nhắm mắt lại, cảnh tượng trong phim một lần nữa hiện lên, thậm chí ngay cả trong mộng cũng là chiến trường kia. Sau đó, Lục Dĩ Quyến mơ thấy mình chạy đi tìm Bạch Oanh, khuyên cô không nên múa, thậm chí còn cảnh cáo đối phương: "Cô mà múa thì Đình của tôi sẽ không được ngôi Ảnh đế!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!