Chương 10: (Vô Đề)

Tiểu Hách lập tức phản ứng trước lời nói của Lục Dĩ Quyến: "Cậu đóng phim thì đóng đi… Cướp miếng cơm của tôi làm gì!"

Cậu là trợ lý mới vào nghề, mới đang tập tành quen thuộc với các thói quen của Dung Đình, vừa nãy đặt nhầm đồ ăn bị Dung Đình ghét bỏ đã khiến cậu rất khẩn trương, lúc này bị Lục Dĩ Quyến nói như vậy khiến Tiểu Hách càng trở nên thấp thỏm.

Tiểu Hách và Lục Dĩ Quyến bằng tuổi nhau, bởi vậy mà hai người có rất nhiều tiếng nói chung. Dù cho mới gặp nhau không đến vài ngày nhưng hai người đã nhanh chóng quen nhau, thầm trêu chọc nhau rất nhiều, cũng sớm theo dõi weibo, trao đổi wechat.

Giờ phút này, Lục Dĩ Quyến trợn trắng mắt, khác hẳn với sự cẩn thận khi đối mặt với Tạ Sâm, Dung Đình, vui vẻ trạc vào chỗ đau của Tiểu Hách: "Bát cơm cậu cậu bưng không được, trách tôi làm gì?"

Tiểu Hách tức giận nghiến răng, không chút do dự cãi lại: "Cậu chê tôi không bưng được bát cơm của mình, tôi còn chưa chê cậu vua NG đâu."

Nào ngờ, Tiểu Hách vừa nói ra khỏi miệng, mặt Dung Đình liền trầm xuống.

"Tiểu Hách." Anh liếc nhìn về phía trợ lý, không biết là tức thật hay chỉ vì ngại với Lục Dĩ Quyến ở đây, "Nói vớ va vớ vẩn."

Dung Đình vừa mở miệng, Lục Dĩ Quyến và Tiểu Hách đều im miệng.

Vẻ mặt Tiểu Hách có chút bất an, Lục Dĩ Quyến thì giống như ngồi trên đống lửa, không khí xấu hổ bao trùm lấy cả ba người, cuối cùng, Lục Dĩ Quyến mở miệng trước: "Tiền bối, em và Tiểu Hách nói đùa thôi… Với cả, chuyện NG… Cậu ấy cũng không nói sai."

"Tôi biết." Ngữ khí của Dung Đình vẫn thản nhiên, chỉ là, ánh mắt của anh dừng lại trên mặt Lục Dĩ Quyến lại thêm vài phần sắc nhọn: "Bởi vì chuyện NG mà cậu không muốn làm diễn viên?"

Bị Dung Đình nhìn chằm chằm, Lục Dĩ Quyến bỗng nhiên thấy thật khẩn trương, cậu hít sâu một hơi, cố gắng nở nụ cười tự nhiên nhất có thể: "Không đâu, tiền bối đừng hiểu lầm, vừa nãy em nói như vậy chỉ là nhớ tới một phỏng vấn cũ của thầy mà thôi."

Tính cách của Lục Dĩ Quyến tuy rằng hay vui đùa, nhưng cậu phân biệt được rất rõ ràng, giống như vừa nãy bỗng dưng nói không muốn đóng phim, hiển nhiên là Dung Đình sẽ cho rằng cậu muốn bỏ cuộc, hoặc là bất mãn với Tạ Sâm. Lúc này thà rằng mất mặt một tí, bị Dung Đình cho rằng mình là fan cuồng, cũng tốt hơn để lại ấn tượng lỗ mãng kiêu căng.

"Em nhớ rõ tiền bối là người Hồ Bắc, rất thích ăn cay, thế nhưng Tiểu Hách làm trợ lý lại không biết nên em mới đùa một câu, tuy rằng em không học biểu diễn, quy củ khi đóng phim em vẫn biết rõ, thầy yên tâm, vài cảnh quay không qua được mà thôi, không ảnh hưởng gì được đến em."

Lục Dĩ Quyến nói đầy nghiêm cẩn, sắc mặt Dung Đình cuối cùng tốt hơn, anh nhìn cậu có chút đăm chiêu, một lúc sau mới nói: "Kì thật cậu không cần gọi tôi là tiền bối, gọi tên của tôi cũng được."

Lục Dĩ Quyến lập tức thốt lên: "Gọi bằng tên? Không thích hợp lắm thì phải…"

Dung Đình lúc này lại trở nên thân thiện hơn: "Không sao, không thì cậu có thể gọi tôi là sư ca, dù sao chúng ta cùng học một trường."

"A, vậy thì gọi là sư ca!" Lục Dĩ Quyến hớn hở nói.

Người Trung Quốc thích nói chuyện làm ăn trên bàn cơm, kì thật rất có đạo lý.

Thèm ăn chính là một trong những dục vọng tối nguyên thủy của con người, lúc ăn cơm, con người thường có thể để lộ ra rất nhiều bản tính, cũng dễ làm thân hơn. Giống như bây giờ, sau khi cướp đi 2 xiên cà nướng từ tay Dung Đình, Lục Dĩ Quyến đã không có sự câu nệ như lúc ban đầu, đề tài nói chuyện của hai người kéo từ trường học cũ Ương Ảnh cho đến tận bộ phim mới nhất của Dung Đình.

Lục Dĩ Quyến vừa cắn thịt gà vừa nói: "Em xem trên weibo còn rất nhộn nhịp, công chiếu nhiều ngày như vậy mà vẫn có đề tài mới, tiếc là em không có thời gian đi ra rạp chiếu phim… hiện giờ phòng bán vé thế nào rồi ạ?"

Tướng ăn của Dung Đình nhã nhặn hơn một chút: "Ừ, lúc tuyên truyền đã bỏ ra rất nhiều tiền, đội ngũ cũng khá tốt, về phòng bán vé… Vì đúng dịp Thất tịch cho nên phòng bán vé trong tuần được khoảng 300 triệu."

Nghe Dung Đình nói ra con số 300 triệu đầy bâng quơ, cả người Lục Dĩ Quyến đều muốn quỳ, quay phim bận rộn làm cậu không còn thời gian xem weibo, bởi vậy mà không chú ý đến số liệu của phòng bán vé, nhưng lúc này không cần nghĩ nhiều, có thể kiếm được 300 triệu, chắc chắn là quán quân phòng vé, "Dung ca quả nhiên là vũ khí phòng vé! Nhà sản xuất chắc là kiếm bội tiền."

"Đâu có liên quan gì đến anh." Dung Đình không chút để ý lau đi dầu ăn trên đầu ngón tay, "Bạch Oanh nổi tiếng hơn anh, phim này đầu tư rất lớn, Bạch Oanh chuẩn bị lấy phim này tranh ngôi Ảnh Hậu."

Bạch Oanh là nữ chính trong phim điện ảnh này, là một ngôi sao nổi tiếng từ khi còn nhỏ tuổi, vừa mới tốt nghiệp Học viện Hí kịch Thượng Hải năm trước. Không giống với nhiều diễn viên nhỏ tuổi khác, lúc mới đầu đều là hình tượng đáng yêu muốn chết, càng lớn lại càng hỏng, những năm gần đây Bạch Oanh càng ngày càng xinh xắn, mặt trái xoan, ngực tấn công mông phòng thủ, chỉ bằng khuôn mặt của cô cũng đủ để xua đuổi vô số anti fan. Bởi vậy, Dung Đình nói cũng không hẳn là khiêm tốn.

Nhưng Lục Dĩ Quyến hoàn toàn không chú ý đến vị mỹ nữ này, cậu chỉ hỏi: "Vậy Dung ca thì sao? Liên Thành nổi tiếng như vậy, anh có tin tưởng rằng mình sẽ được giải không?"

Động tác của Dung Đình lập tức chậm lại: "Giải thưởng? Bây giờ còn có người mong chờ nhìn đến tôi nhận giải sao?"

Vẻ mặt anh có chút lạnh, khăn giấy bị anh vo thành một nắm ném vào thùng rác, Lục Dĩ Quyến không ngờ phản ứng của Dung Đình lớn như vậy, cậu đành phải ngắc ngứ giải thích: "Tại sao lại không chờ mong? Kĩ xảo biểu diễn của anh được mọi người công nhận…"

Dung Đình nhìn về phía Lục Dĩ Quyến, có lẽ anh cũng nhận ra được mình phản ứng hơi quá, bởi vậy miễn cưỡng giải thích: "Liên Thành là phim thương mại, trình độ nghệ thuật không cao, khả năng lấy được giải thưởng cá nhân trong liên hoan phim là rất thấp, thế nhưng phía nhà sản xuất vì muốn kéo dài nhiệt độ nên chắc chắn sẽ đưa tin một số đề cử, sau đó khiến bên pr tập trung vào một giải thưởng nhất định, cậu cảm giác, tôi và Bạch Oanh, sẽ là ai?"

"Là anh." Lục Dĩ Quyến thốt ra, "Em xem trailer, nhân vật công chúa của Bạch Oanh chủ yếu là làm màu mà thôi, nếu nhân vật như thế mà có thể lấy được Ảnh hậu, có lý nào lại không cho anh Ảnh đế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!