Chương 1: (Vô Đề)

3 phó đạo diễn đồng loạt chú ý đến Lục Dĩ Quyến, lúc này cậu đang giảng kịch cho diễn viên.

Giữa các diễn viên có chiều cao trung bình 1m85, Lục Dĩ Quyến mặc một chiếc áo phông màu trắng, chiều cao chưa tới 1m78 trông có vẻ trẻ con, nhưng vẻ mặt cậu rất nghiêm túc, vừa nói lại vừa múa máy chân tay, có lẽ là đang làm mẫu cho các diễn viên. Một lúc sau, các diễn viên cười vang, mặt Lục Dĩ Quyến cũng hiện lên vẻ đắc ý.

So với vài người bên cạnh hoặc đứng, hoặc tựa, tuy rằng vẻ mặt nghiêm túc như muốn nghe nhưng không che giấu được sự tản mạn coi thường, vẻ mặt của Lục Dĩ Quyến quả thực rất sống động. Khuôn mặt tươi cười sáng lạn dễ dàng khiến người bên cạnh phấn chấn theo.

3 phó đạo diễn cùng nhìn nhau, có lẽ cũng chưa nghĩ đến tìm người sẽ thuận lợi như vậy. Một người trong đó mở miệng: "Chủ nhiệm Vương, cậu bé kia tên là gì thế?"

"Ai cơ?" Vương Hoành Quân không hiểu ra sao, trên vũ đài có đến 3 – 4 thanh niên, bọn họ lại đứng ở phía cuối cùng, ai biết được là hỏi ai.

Nhưng chủ nhiệm lại có một dự cảm kì quái: "Người hơi thấp thấp kia à?"

"Đúng vậy, nhưng cũng không đến mức thấp."

Vẫn là vị phó đạo diễn vừa hỏi, lúc này Vương Hoành Quân cũng không dám lơi lỏng. Vị phó đạo diễn này tên là Tống Phong Niên, rất nổi danh trong giới. Ông là bạn nối khố của đạo diễn đời thứ năm Tạ Sâm, gần như chuyên tuyển diễn viên cho Tạ Sâm, trước kia có lời đồn "Sâm nữ lang" kì thật có hơn phân nửa lấy từ dưới trướng của Tống Phong Niên, mà lúc này, ông đến Học viện điện ảnh Ương Ảnh chính là để lựa chọn nam nhân vật chính cho tác phẩm mới của Tạ Sâm.

"Em đấy không ở khoa của tôi, tên là Lục Dĩ Quyến. Đứa nhỏ này học đạo diễn, mới năm nhất, nhưng rất nổi bật, đang giúp năm 3 dàn dựng vở kịch, tôi cũng từng nghe học sinh nói qua, đứa nhỏ này rất có tài."

Một sinh viên năm nhất có thể khiến chủ nhiệm của khoa khác nhớ kĩ tên, quả nhiên rất nổi bật.

Tống Phong Niên nghe không nói chuyện, vẫn nhìn xa xa. Nhưng chỉ trong chốc lát, Lục Dĩ Quyến cũng đã chú ý đến bọn họ.

"A, các vị…" Vốn đang quở trách nam chính Bạch Thần liên tục nói sai lời kịch, Lục Dĩ Quyến đột nhiên dừng lại, "Em nói chuyện này, các anh chị đừng quay đầu lại, bên kia hình như có vài đạo diễn đang tuyển diễn viên thì phải."

Lục Dĩ Quyến vừa dứt lời, các diễn viên nháy mắt đều banh lên.

Trong vở kịch này có 5 diễn viên nam, 3 diễn viên nữ, đều là sinh viên trong trường còn chưa có được cơ hội đứng trước màn ảnh. Trong khoa diễn viên, sinh viên từ khi mới vào trường nếu nổi bật đều đã nhận được vài hợp đồng, hoặc là thông qua casting có được cơ hội khá tốt. Mà 8 người này, hiển nhiên đã chậm với xu hướng.

Nhưng cơ hội không có cũng phải tạo ra. Giống như kịch bản này, chính là do khoa diễn viên khởi xướng tổ chức, dù cho không thể lọt vào mắt của đạo diễn điện ảnh, được nhận vào đoàn kịch cũng là một lựa chọn không tệ.

Thấy mọi người khẩn trương như thế, Lục Dĩ Quyến không khỏi cười: "Aish, đã có người nhìn chằm chằm thì chúng ta cũng đừng nhiều lời, một lần nữa diễn lại màn thứ 3 được không? Các sư ca cố gắng nha!"

Bạn nhỏ biết điều khiến các tiền bối đều cảm kích vỗ vỗ vai cậu, Bạch Thần đi qua bên cạnh cậu, nhịn không được hỏi: "Sao em biết là bọn họ đang tuyển diễn viên?"

Lục Dĩ Quyến nhíu nhíu mày, da cậu vốn trắng, lông mày cũng không phải lông mày rậm, làm ra vẻ mặt này nhìn có vẻ rất phong lưu, "Còn phải hỏi sao? Thầy Vương đi theo bọn họ, lại còn đầy khách khí, ánh mắt của bọn họ liên tục nhìn về phía chúng ta, còn có thể làm gì nữa?"

Kì thật vừa rồi Bạch Thần đứng ở cạnh Lục Dĩ Quyến, cũng đối mặt với những người đó, nói thật, những chi tiết mà Lục Dĩ Quyến vừa nói anh hoàn toàn không chú ý đến, càng đừng nói đến nghĩ nhiều như vậy. Sức quan sát sâu sắc như thế không phải ai cũng có được.

Anh cười cười lấy bả vai đẩy đầu Lục Dĩ Quyến, "Giỏi, đúng là hỏa nhãn kim tinh, các sư ca sau này nổi tiếng sẽ không quên chú."

Lục Dĩ Quyến không cho là đúng đá chân anhm "Mau cút đi, đến lời kịch còn không nhớ được mà nghĩ nổi tiếng?"

Nói nói cười cười, Bạch Thần cũng vào hậu trường.

Lục Dĩ Quyến đứng tại giữa lễ đường, không biết cậu lấy chuông ra từ đâu, lắc một cái, tiếng chuông rung báo hiệu màn thứ 3 mở ra.

Cùng lúc đó, Tống Phong Niên nói, "Chủ nhiệm Vương, tôi cảm giác đứa nhỏ này không tệ đâu."

4 màn, từng màn được hoàn thành rồi diễn lại một lần từ đầu đến cuối xong cũng đã 7h tối. Vấn đề vẫn không ít, Lục Dĩ Quyến có chút buồn rầu đặt bút xuống kịch bản, mà vài diễn viên đều dã mệt cực kì, kề vai sát cánh ra khỏi lễ đường, lúc đi ngang qua Lục Dĩ Quyến còn không quên xô đẩy cậu một chút: "Đạo diễn, buổi tối có đi uống rượu không?"

Lục Dĩ Quyến nhún vai, "Các anh chị đi trước đi, ngày mai có bài tập phải nộp một kịch bản ngắn, em còn chưa viết chữ nào đâu."

Bạch Thần ở lại cuối cùng, hình như muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc không mở miệng: "Anh đi trước."

Lục Dĩ Quyến lướt qua trên mặt Bạch Thần một lượt, lại cố ý làm bộ như không xem kĩ: "Sư ca vất vả cả ngày rồi, tối mai em mời mọi người ăn cơm."

"Được rồi." Lúc luyện tập thì có nề nếp, lúc nghỉ ngơi ngược lại rất lễ phép, Bạch Thần nghĩ đến đạo diễn tuyển diễn viên cầm di động chụp lén Lục Dĩ Quyến, cúi đầu cười, nhấc chân bước ra khỏi lễ đường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!