Chương 90: (Vô Đề)

"Vài tuần nữa tháo băng cũng có sao đâu? Cần gì phải làm khó bác sĩ như vậy"_Zami tự tay rót một cốc nước đưa ra trước mặt Ken rồi cô ngồi xuống đối diện anh.

Băng bó có 1 tháng mà đã đòi tháo băng thì đúng là không ổn tí nào…

Đỡ lấy cốc nước từ tay cô, anh không vội trả lời mà làm một ngụm, lâu lâu mới ra ngoài đường, có tí mệt.

Sau khi tiếp nước vào người, tâm tình thoải mái hơn rất nhiều, Ken chống tay lên cằm nhìn chằm chằm vào cô thản nhiên hỏi:"Em đang…quan tâm đến tôi?".

Zami nhìn anh một lúc, với lấy quả táo bên cạnh cắn một miếng ung dung trả lời:"Anh là nạn nhân của tôi, không muốn quan tâm cũng không được".

Vừa dứt lời, chuông cửa bỗng réo lên…

4 con mắt nhìn nhau khó hiểu, Zami cắn thêm miếng táo nữa không nhìn mà vứt quả táo về phía khác, nó bay chuẩn vào trong thùng rác…

Ken liếc mắt qua, bĩu môi gật đầu vài cái. Cũng có tí tố chất!

Lao như bay ra ngoài, cánh cửa biệt thự vừa mở, lập tức…

Lâm Nhất cùng Lệ Hi chạy vụt vào bên trong mà quên ngó ngàng tới Zami, cô cũng bị hành động vội vàng này làm cho giật mình…

i Ken con tháo băng sao không nói với bố mẹ một tiếng"_Vừa đặt chân vào phòng ăn, Lệ Hi đã lên tiếng rồi vồ về phía anh khiến Ken đang ăn suýt sặc…

Lão già chết tiệt!

Anh đã dặn lão cấm mở mốm nói linh tinh rồi cơ mà…

Thế mà sau lưng anh vẫn không chịu ngồi yên?

Để xem anh xử lão thế nào đây!

"Con không sao mà"_Ken cố nặn ra nụ cười tròn nhất có thể, với tay lấy cốc nước hớp một ngụm.

"Còn có thể nói là không sao được à? Nhìn xem, chân con còn chưa bình phục. Cứ lông nhông thế này bảo sao mẹ không thể yên tâm làm việc"_Lệ Hi chỉ vào chân anh buông lời trách móc.

"Mẹ nói gì vậy? Con lớn rồi mà"_Ken nhăn mặt không vui, dù gì anh cũng lớn ngần này rồi, có gì mà mẹ lại không thể yên tâm được chứ?

Lệ Hi cười nhẹ, cậu con trai của bà lúc nào cũng vậy, trước mặt mọi người thì tỏ ra lạnh lùng xa cách, nhưng trước mặt gia đình bản chất lại quay về như một đứa trẻ.

Đằng sau khuôn mặt ấy? Những gì anh chịu đựng…sai lầm hoàn sai lầm…dằn vặt cả cuộc đời không phút nào được yên…là mẹ…bà đương nhiên hiểu rõ nhất.

Rót chén trà cho Lệ Hi, Lâm Nhất ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bà ngó nghiêng hỏi:"Ơ, thế Zami đâu? Con bé không ở đây à?".

Lệ Hi cũng giật mình nhìn xung quanh, chả là mải hỏi chuyện con trai nên bà cũng quên để ý tới Zami không có ở đây.

Đầu còn đang xoay đông xoay tây tìm kiếm với sự khó hiểu thì từ cửa biệt thự vang lên tiếng chạy bình bịch bình bịch và sau đó là tiếng thở dốc đứt quãng…

"Hộc…hộc…hộc…".

"Zami à, cháu đi đâu mà vội vàng thế? Cứ từ từ thôi"_Lệ Hi hốt hoảng chạy lại hỏi thăm.

Sau khi ổn định lại hơi thở, Zami cố nặn ra nụ cười đưa tay lên xua xua:"Không sao, cháu không sao…".

Lệ Hi cười hiền rồi quay đầu lại nhìn Ken trách móc:"Ken! Con lại bắt nạt Zami đúng không?".

Ken ngồi ăn táo mà suýt nữa cắn nhầm vào lưỡi, anh trợn tròn mắt nói lớn:"Không".

"Đừng tưởng mẹ không biết, con cậy lớn bắt nạt nó"_Lệ Hi.

"Mẹ…thật buồn cười"_Ken chán nản bỏ cuộc, còn biết nói sao đây?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!