Chương 44: (Vô Đề)

"Em nói xem…con ông lão đó rốt cuộc đang ở đâu? Để cha già tự kiếm tiền có phải bất hiếu không?"_Tiron vừa nói vừa xoay xoay quả cam trên tay…

"Làm sao em biết được…anh đưa đây. Tập trung lái xe đi"_Zami nhanh tay giựt quả cam trên tay Tiron thuận tay bóc vỏ cắn một miếng.

"Nhìn em kìa…con gái con đứa gì mà…"_Tiron bĩu môi nhìn cô rồi lại bật cười…

"Em làm sao chứ? Anh còn không mau lái…"_Zami trợn mắt đang nói dở bất ngờ khựng lại…tay theo bản năng ôm bụng

"Em sao thế?"_Tiron nhíu mày quay sang nhìn cô rồi lại dời mắt xuống cái tay bụng đang được tay cô bao bọc.

"À…không sao.. chắc tại vừa nãy ăn nhiều rồi giờ lại thêm cam nên đau bụng"_Zami nhanh chóng trả lời trấn an anh.

"Em đó, chẳng chịu để ý gì cả"_Tiron lườm cô một cái cốc nhẹ lên trán cô trách yêu.

"…"_Zami chẳng nói gì cả, chỉ lẳng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ trong ánh mắt ẩn hiện một tia phức tạp…

Bệnh viện D.A.S

"Thôi anh về đi không cần phiền phức, em có thể tự xách vào được mà"_Zami nhăn mặt muốn với lấy túi cam nhưng chiều cao của cô thực sự là có hạn…

"Anh đã nói với em rồi…điều này là anh nên làm mà có gì phiền phức chứ"_Tiron mặc kệ cô cười cười ngang nhiên đi qua cô tự tin bước vào bệnh viện.

"Còn đứng đó làm gì…đi thôi"_Tiron nhíu mày quay lại nhìn cô còn chưa chịu di chuyển…

"Được…"_Zami hơi ngẩn người rồi cũng rất nhanh lấy lại tinh thần trả lời, cất từng bước nhẹ nhàng đến cạnh anh cùng vào bệnh viện.

Ánh nắng nhẹ nhàng cùng những cơn gió thoảng qua mang đến cảm giác thoải mái vô cùng tận…Một nam một nữ đi vào bệnh viện không ngừng tranh cãi làm bệnh viện cũng phải ồn ào thêm một chút nhưng…như vậy mới có sức sống chứ! Chỉ có điều mọi người lại càng tá hoảng trước chàng trai đẹp trai năng động tay cầm túi nhiều thật nhiều cam…Ai cũng mang trong đầu một câu hỏi, bọn họ rốt cuộc có bao nhiêu người quen nằm trong bệnh viện này dưỡng thương vậy?

"Em đó, lúc nào cũng như bà già, đi lại lề ma lề mề".

"Em mà già thì anh nghĩ anh trẻ trung lắm ý".

"Vậy thì đi nhanh hộ cái…người ta nhìn vào còn tưởng em mắc bệnh già trước tuổi cũng nên".

"Chẳng phải các cụ vẫn hay nói con gái phải nết na đi lại nhẹ nhàng từ tốn sao?".

"Em thì nết na lắm ấy".

"Ít ra nết na hơn anh".

"…".

969…

"Sắp đến nơi rồi, đưa em túi cam"_Zami dừng chân gần phòng 969 bất ngờ quay sang chặn tay trước người Tiron đòi đồ.

"Còn mỗi một đoạn là đến, anh đã bỏ công đi cả đoạn đường dài rồi. Em không nên toan tính tranh công của anh đấy chứ"_Tiron nhíu mày cúi xuống thấp nhìn cô, dịu dàng cầm bàn tay nhỏ bé của cô lên như nâng niu một vật vô cùng quý giá rồi…không thương tiếc ném về phía cô:"Thu bàn tay hư đốn của em đang cản đường anh lại đi".

Zami vẫn đứng đó miệng há to, anh thật có khiếu làm người ta cảm hứng!!!

"Chờ em với…"_Sau khi phát hiện Tiron sắp bước vào cửa cô mới giật mình gọi một tiếng rồi đi vào ngay sau anh…

Càng đến gần cửa tiếng nói chuyện vui vẻ trong phòng càng to…nhưng…điều là giọng con gái là sao?

Cẩn trọng ngước mắt lên nhìn tấm biển"969" con số này…không sai mà…

"Zami…vào đi còn đứng đó làm gì"_Tiron bất mãn kêu lên, điểm này khiến cô có phần bất ngờ, tên kia ăn phải cái gì mà ở đâu cũng có thể ngang nhiên như vậy được nhỉ? Đầu tiên là vào bệnh viện cái đó cũng không quá nổi bật nhưng cùng cô vào phòng bệnh thì đã quá lên rồi còn giờ…vào phòng bệnh lớn tiếng gọi cô thì…cô thực sự đã đánh giá thấp sự tự nhiên của anh rồi…

"Được…"_Một bên mày hơi nhếch lên một chút rồi Zami cũng nhanh chóng đi vào bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!