Sau khi 2 người gọi món xong, người phục vụ đã đi, anh mới quay qua nhìn cô thì thấy cô cứ nhìn căn phòng này mãi, đảo mắt hết chỗ này rồi chỗ kia nhưng mặt thì chả có biểu cảm nào cả. Sau khi ngắm ngía căn phòng, cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt vô tình làm anh sởn hết cả gai ốc
"Ở đây còn có phòng này sao"_Zami
"Ừ, nhà hàng này là của bố anh, phòng này là anh tự thiết kế riêng để ăn cùng bạn bè, ở ngoài kia ồn ào và ko riêng tư chút nào"_Anh bĩu môi lắc đầu chê bai
Hơi nhếch mép lên, cô đưa ly rượu vang mà cô phục vụ đã rót sẵn cho 2 người trước khi ra khỏi phòng lên ngang miệng, nhấm nháp nói:"Phòng này chắc chủ yếu để tiếp người yêu, đúng ko?"
Anh hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi "nghi vấn" của cô, đúng là cô gái thú vị mà chỉ thích làm khó người khác, câu nào cô phát ngôn cũng sắc như dao, người nghe ko khỏi hoang mang. Nói là đấu khẩu với cô thì anh cá chắc cả luật sư cũng phải bó tay bỏ nghề rút lui.
Cười hiền lấy lại bình tĩnh, anh dựa người ra phía sau ghế, 2 tay đan chặt vào nhau trả lời:"Ko, anh chưa có ny"
"Vậy…ko phải là Sumitty sao?"_Khẽ cười chế nhạo, cô lại đưa ly rượu vang lên làm hụm nhỏ.
Lần này anh lại càng ngỡ ngàng hơn, làm sao mà cô ý biết Sumitty kia chứ. Zami đúng làm hiểm độc mà, đương nhiên cô ko thuộc tuýp người miệng lưỡi rắn độc toàn phun ra những câu xỉ nhục người khác. Chỉ là uốn lưỡi làm khó người trả lời cộng thêm những điều cô biết nhưng vẫn che dấu khiến người đời ko khỏi ngỡ ngàng thôi, giọng anh có chút hoang mang:"Sao em biết Sumitty vậy"
"Báo chí đâu để làm cảnh?"_Trả lời 1 cách gián tiếp, cô khẽ cười lạnh(vì trên báo kèm ảnh sumitty là ảnh anh nên cô biết sumitty là ny anh trên báo)
"Những tin vịt đấy…Người như em cũng tin được sao?_Trong ánh mắt anh khẽ vui mừng vì những gì mình nói quá thành công, tỉ câu nói chuyện với cô mãi mới bắt lỗi sơ hở mà xoáy lại phản công
Khẽ cười lạnh, chỉ mới nhiêu đây mà đòi hạ gục cô sao, sai lầm lớn rồi anh à:"Còn tôi ko nghĩ là anh lại nghĩ tôi quan tâm đến việc báo đài thế nào đấy"
Lần này anh cứng họng thật, cũng phải thôi, ai chả biết Zami nổi tiếng chả thèm quan tâm việc thiên hạ thế nào, sống ra sao. Chỉ nghe gì nhìn gì thì nói chứ chả nghĩ xem là tin vịt hay tin ko vịt, căn bản nếu ai hỏi cô tại sao thì đương nhiên cô sẽ trả lời câu nói mà ai nghe cũng thấy quen quen:"Bố mẹ sinh ra để sống, để tiết kiệm thời gian và đầu óc cho những việc cần thiết. Chứ ko để ngồi suy nghĩ những việc vô bổ, ko đáng quan tâm. Thế chẳng phải là lãng phí time hay sao?"
Đến cả người phỏng vẫn của đài hôm đấy sau khi hỏi cô về mặt mày tái xanh vì cứ hỏi cô 1 câu là cô lại xoáy lại 1 câu, đầu óc quay như chong chóng.
Đang ko biết ứng xử thế nào cho phải lẽ th́ cửa bật mở, cô phục vụ đi đến cười hiền rồi bưng thức ăn đặt lên bàn rồi đi ra ko quên đóng cửa.
Đảo mắt liếc qua các món ăn trên bàn, cô dừng lại ở chỗ đồ ăn của anh, toàn đồ Anh, ngẩng mặt lên hỏi:"Anh thích ăn đồ Anh?"
"Ừ"_Anh khẽ cười hiền, mặt lại càng sáng hơn khi 1 ý nghĩ nào đó đang tỏa sáng trong đầu, từ cười hiền chuyển thành cười nham hiểm, anh đan 2 tay lại đặt lên bàn nới lỏng ra rồi tựa cằm lên trên:"Nhắc đến Anh mởi nhớ, có phải em vừa từ Anh về ko?"
"Ừ"_Cô trả lời thờ ơ chả có vẻ gì ngạc nhiên cả, khẽ đưa tay dùng dao cắt thịt rồi dùng dĩa xiên 1 miếng nhỏ bỏ vào mồm
"2 tuần trước em bị 1 đám người lưu manh trêu trọc vào buổi tối đi dạo đúng ko"_Anh ko chịu buông tha cô mà còn cười rãnh mãnh hơn
Lần này chính bản thân cô cũng thấy hơi bất an, sao anh lại biết việc đó chứ. Cô dừng hình nhìn anh, tay cầm dĩa đang định đưa vào mồm còn đang lơ lửng trên không trung, nhìn khá lâu cô lại bỏ miếng thịt thứ 2 vào mồm, nhai từ từ, vẫn nhìn anh. Định mở miệng vì cô cứ nhìn anh suốt thì cô đã lên tiếng:"Sao anh biết".3 từ vừa thốt ra cô lại ăn tiếp, đúng là xứng với biệt danh "Nữ HoàngThời Gian" mà mọi người vẫn hay truyền miệng nhau gọi, tiết kiệm từng giây 1 như kiểu bỏ lỡ 1 giây là cô sẽ hối hận cả đời, ăn ko ngon, ngủ ko yên giấc.
Anh khẽ cười ranh ma quỷ quyệt nhìn chăm chăm vào cô, dơ 1 ngón tay lên chỉ vào mặt mình hỏi:"Em ko nhớ anh là ai sao"
Khẽ nhìn anh 1 lát, rồi lại đảo mắt đi mắt lại làm bộ suy nghĩ cô đáp:"Có nhớ"
"Là ai"_Anh hí hửng chờ câu trả lời
"Là người cứu tôi ban nãy và đang ngồi ăn cùng tôi, tại nhà hàng do bố người ấy quản lí"_Zami nói rõ ràng từng chữ một, đối phương ngồi đối diện cô, cô nói đến đâu mồm há to đến đâu. Rồi anh đưa tay lên đập vào đầu mình 1 cái, mặt đỏ bừng bừng như khi ăn ớt, anh dật mạnh cốc nước lọc đang nằm yên trên bàn tu ừng ực 1 phát. Nhìn dáng vẻ của anh lúc này chả khác dì khôi hài cho cô.
"Sao thế, ăn đi chứ"_Zami cười mỉa mai rồi tiếp tục sự nghiệp ăn uống cao cả, tiếp chất dinh dưỡng cho cái bụng thân yêu
"Em ngốc hay giả ngốc thế, ý anh ko hỏi cái đó, ý anh muốn nó là trước đây em đã nhìn thấy mặt anh baoh chưa. Chứ anh ko hỏi ban nãy, ban nãy thì ai chả biết anh cứu em và đang ngồi ăn với em"_Sau khi tuôn 1 tràng thuyết trình thì anh lại 1 lần nữa, cầm cốc nước lọc lên tu ừng ực
Khẽ nhếch mép lên, cô nói:"Ko phải là ngốc, chỉ là muốn xem anh có thể chịu đựng ngồi nc với tôi đến mức nào thôi"
Lại 1 lần nữa anh bị cô đem ra làm trò tiêu khiển, được lắm, rất thông minh. Sau 1 hồi đôi co với cô anh cũng hiểu ra 1 trân lí "Im lặng là vàng" càng nói càng chết cũng giống với câu mà học sinh thời nay hay nói cố quá lại thành quá cố.
"Thế em đã gặp anh baoh chưa"_Kenbun cố gắng bình tĩnh
Cô nhướn mày nhìn anh, anh bổ sung thêm để lần này khỏi bị đem ra làm trò cười:"Ko tính hn"
"Chưa"_Zami trả lời ngắn gọn mà xúc tích, khiến người bên kia nhìn cô ko khỏi ngỡ ngàng:"Em ko nhận ra anh thật sao"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!