Chương 28: (Vô Đề)

Lách qua hết bàn này rồi đến bàn khác, căn bản vì hôm nay khách đến tham dự sự kiện khá đông

Chỉ còn một chút nữa là ra khỏi phòng rồi, bước cuối cùng chuẩn bị đặt ra ngòai, một linh cảm bỗng nhiên xuất hiện. Tình cờ Zami quay đầu lại, trong góc nhỏ vô cùng tối ở ngay sát cửa hình như…có người

Người đó rốt cuộc là ai, sao lại không cùng mọi người tham gia sự kiện mà lại ngồi một mình ở góc khuất như vậy, thực tình nhìn ra có người ở chỗ này cũng thật khó

Không cưỡng nổi lòng hiếu kì, Zami nhẹ nhàng tiến đến góc khuất đó, ánh đèn bất ngờ rọi thẳng vào khuôn mặt kia

Zami vô cùng hoảng loạn, dáng vẻ kiệt sức cùng tiền tụy, lại đảo mắt qua trên bàn, hết chai bi này đến chai bia khác thi nhau lăn qua lăn lại đã cạn nước chỉ còn lành lặn một chai rượu hảo hạn nặng. Mái tóc xoăn nhẹ màu hồng son phủ xuống khuôn mặt, thực sự rất tội nghiệp

Zami không đành lòng mà tiến đến, như nhận thấy có ai đang lại gần mình. Sumitty bất ngờ ngẩng mặt lên, nhìn bao quát toàn bộ từ trên xuống dưới của đối phương cô không nói gì cũng chẳng cá vẻ ngạc nhiên mà chỉ cười nhẹ một cái bất cần đời

"Tại sao cô lại ngồi một mình ở đây, sao không tham gia tiệc sinh nhật cùng mọi người"_Zami hiếu kì hỏi, người con gái này sao lại một mình đơn độc ở đây

Rót rượu ình rồi rót vào một cái cốc nữa, đẩy nhẹ về phía Zami, Sumitty nói nhỏ giọng nói mang vẻ mệt mỏi cùng khốn khổ:"Ngồi xuống uống đi"

"Tôi chỉ muốn hỏi cô…"_Zami

"Nếu không muốn uống thì đi đi"_Sumitty lườm một cái chặn họng Zami

Thở nhẹ một hơi, Zami ngồi xuống cầm ly rượu lên tay hớp nhẹ một ngụm, định nói gì đó thì Sumitty đã giành quyền nói trước rồi. Lắc lắc xoay vòng ly rượu trong tay, mắt nhìn chăm chăm vào thứ chất lỏng màu đỏ trong ly cô nói nhỏ:"Tại sao cô có người yêu rồi mà còn đi tán tỉnh Kenbun"

"Con mắt nào của cô…"_Zami đặt nhẹ ly rượu xuống mặt bàn tạo ra tiếng va chạm lạch cạch khe khẽ

"Đừng vòng vo nữa, trả lời thẳng luôn đi tôi không cần cô nói nhiều"_Sumitty hớp một ngụm rượu rồi lôi ra một điếu thuốc dài, châm lửa chuẩn bị đưa lên môi bất ngờ bị cướp lấy một cách trắng trợn

"Hút thuốc không tốt…nhất là đối với phụ nữ, chỉ vì một người con trai mà hủy hoại bản thân, hủy hoại nhan sắc hủy hoại tuổi thanh xuân…có đáng không"_Zami vừa nói vừa ném điếu thuốc sang chỗ khác

Thở dài một hơi, đôi mắt xanh lam lai Tây này chất chứa thực nhiều buồn đau, Sumitty khẽ nói:"Không có anh ý bản thân tôi cũng chẳng tiếc gì, nhan sắc cũng chẳng cần còn tuổi thanh xuân…tôi đã mất từ lâu rồi" cười lạnh nhạt, cô mệt mỏi rút ra một điếu thuốc khác châm lửa nhanh chóng đút vào trong miệng. Rít một hơi nhẹ, Sumitty bỗng lấy tay che miệng ho sặc sụa

"Cô không sao chứ? Nếu không khỏe đừng có hút?"_Zami lo lắng vỗ vô lưng Sumitty

Giơ tay lên ra hiệu dừng lại, Sumitty rít thêm một hơi nữa thả ra một cơn khói nhè nhẹ bay, nhìn người con gái bên cạnh lại nhìn ly rượu trên bàn cô khẽ hỏi:"Cô chưa trả lời câu hỏi tôi đặt ra"

"Không, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ nảy sinh tình cảm với Kenbun càng không đem lòng yêu anh"_Zami

"Vậy sao lúc trước…"_Sumitty nghi hoặc nhìn Zami như không tin được vào mấy thứ mình nghe được

"Tôi không biết cô nghe tin đồn này ở đâu nhưng tôi chưa từng yêu Kenbun tương lai càng không thể, tôi chỉ coi anh như một người anh trai tuyệt vời"_Zami

"Theo những gì tôi thấy thì cô chắc hẳn phải nhận ra Kenbun có tình cảm với mình chứ, đúng không"_Sumitty rít nhẹ một hơi thuốc rồi ngửa cô lên nhìn trần nhà

Gật nhẹ cái đầu thay lời đồng tình, Zami chỉ im lặng. Qủa thực một cô gái thông minh như cô không khó nhận ra Kenbun có tình cảm với mình,…hơn nữa là tình cảm giữa nam và nữ chưa không phải cảm mến như cô dành cho anh

"Tôi đến đây chỉ muốn uống rượu thôi, thực không ngờ hôm nay lại có sự kiện"_Đôi mắt Sumitty đã khôi phục lại hình thái bình thường vẻ tiền tụy đã tiêu tan, điều này chứng tỏ lời nói của Zami thật có sức thiết phục cao, niềm tin tưởng lớn

"Tôi có thể hỏi cô một câu không?"_Zami

"Cô đã hỏi tôi một câu rồi mà, có cần khashc sáo vậy không"_Sumitty mân mê ly rượu trong tay hỏi ngược lại

"Tại sao…Kenbun lại khó chịu với cô vậy, tôi còn nghe anh ấy nói bố mẹ anh ấy ép hai người phải cưới nhau mà chưa được sự đồng ý từ anh ấy"_Zami

Không trả lời trực tiếp câu hỏi của Zami, Sumitty chỉ kéo một ít phần váy ở bụng ra nhìn chăm chăm vào nó, một nụ cười hiền dịu mà nồng ấp xuất hiện, đôi mắt tran chứa yêu thương nhìn nó. Zami như không tin vào những gì mình thấy, Sumitty diễn viên nổi tiếng cao ngạo quyến rũ đây ư? Cô ta mà cũng có cái sự dịu dàng ấm áp này ư? Thực khó có thể tiêu hóa được sự thật này

"Cô biết ai đã tặng chiếc váy này cho tôi không"_Sumitty nhìn chiếc váy như lạc vào một thế giới khác chỉ có yêu thương như nhìn bảo bối của mình

Lắc nhẹ cái đầu, Zami thực cũng rất tò mò chiếc váy này là từ đâu mà Sumitty lại nâng niu nó đến vậy

"Là do…do Kenbun tặng tôi 2 năm về trước"_Sumitty thở dài một hơi, thả tay ra để nó tự rơi xuống, khẽ nâng ly rượu lên nhấp một ngụm

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!