Chương 22: (Vô Đề)

Trong đầu cô phút chốc hiện ra một cái tên, một hình ảnh quen thuộc:"Kenbun? Là Kenbun sao"

"Cuối cùng cũng nhớ rồi sao"_Bên đầu dây Kenbun vang lên một tràng cười khe khẽ

Môi bất giác nở nụ cười nhẹ biết đối phương là ai cô cũng đã an tâm, cất bước vừa đi vừa hỏi:"Thế gọi em có chuyện gì không?"

"Em có quên cuộc hẹn cafe với anh không đấy"_Kenbun

"Tất nhiên là không, bao giờ anh rảnh em cũng có thể mời"_Zami

"Được, vậy cuối giờ mình đi thế nào?"_Kenbun

"Hôm nay…hôm nay, được không thành vấn đề"_Zami suy nghĩ một hồi rồi đưa ra quyết định

"Vậy hẹn em ở cổng sau"_Kenbun

"Ok, vậy thế nhé, em vào học"_Zami

"Ừm"_Kenbun

Cất chiếc điện thoại trở lại túi váy, Zami sải bước đi về hướng lớp học, một dòng nước chảy dài xuống theo từng bậc thang. Do không để ý mới bước lên bậc thứ nhất Zami đã mất thăng bằng mà trượt chân ngã ra đằng sau, tưởng rằng đã đo đất nằm ngon lành dưới sàn. Ai ngờ số Zami còn may mắn chán, một vòng tay chắc khỏe siêt chặt kéo lấy vòng eo cô từ đằng sau

Ngẩng mặt lên nhìn chạm ngay vào mắt cô là khuôn mặt tuấn tú đang cười của Tiron

Nhíu mày lại một chút, sau khi chắc chân đã đặt dưới sàn thfi cô mới vội đẩy người mình ra khỏi Tiron giữa khoảng cách. Một cái lườm xuyên thấu da thịt, cô cất từng bước chân chắc chắn đi lên cầu thang

Nghệt mặt ra nhìn theo cái tấm lưng lạnh lùng cao ngạo kia trong đầu không ngừng rủa thầm:"Đúng là làm ơn mắc oán mà, đã cứu em rồi mà còn bị em lườm"

Bĩu môi Tiron giơ nắm đấm lên thành quyền miệng lẩm bẩm:"Lần sau đừng hòng anh ra tay cứa giúp nhé, em có biết là được một chàng hotboy đẹp trai như anh cứu giúp là em phúc lớn 8 đời rồi không, sẽ có ngày anh cho em biết tay"

"Thật vậy sao"_Tại chỗ ngoặc cầu thang hiện ra cái đầu nhỏ nhắn của Zami

Tiron không khỏi giật mình vì sự xuất hiện đột ngột của Zami mà giật lùi về phía sau miệng không ngừng lắp bắp:"E…m…là…m…gì…vậy…"

"Làm những điều cần làm nghe những thứ cần nghe"_Zami lườm thêm một cái sắc bén lạnh giọng nói rồi thu lại đầu

Cái con bé này, thật là lằm người ta hết hồn. Lấy lại bình tĩnh Tiron đi lên cầu thang một ánh sáng bỗng léo lên trong đầu anh nhanh chóng chạy…kết quả quên mất cầu thang chảy rất nhiều nước liền ngã lăn quay…

Mặt nhăn như khi ăn ớt, cũng may cầu thang này dành ấy lớp quý tộc lực học cao nhất trường nên cũng ít người qua lại chứ không còn gì là hình tượng của một hotboy nữa

Cố lết xác lên đến chân cầu thang tầng trên nhìn lại quần áo ướt sũng tả tơi liếc nhìn bóng dáng Zami thực đã mất hút trên cầu thang lên tầng ba anh mới hét lớn:"Nhiiii…em ra đây"

Hành lang vẫn không có động tĩnh gì cả, giờ này theo luật học sinh đều đã phải vào hết lớp mà tường lại cách âm nên chẳng ai để ý đang có hotboy nổi loạn ngoài hành lang…

"Nhiiii, em có ra đây không thì bảo"_giọng Tiron tức giận có vẻ như anh đã rất mất kiên nhẫn

Một cô bé tóc ngắn mặt mày vô cùng trẻ con mặc bộ váy đồng phục tí tởn chạy lại sau khi nhìn Tiron mắt cô trợn tròn hốt hoảng suýt xoa:"Tiron à…sao anh lại thành ra thế này"

"Hỏi câu hay quá ha"_Một "bộp" không thương tiếc lên đỉnh đầu Nayki

"Vui quá ha"_Một "bộp" nữa giáng xuống đầu cô

"Thích chọc người ta quá ha"_Cái "bốp" cuối cùng giáng xuống kèm theo giọng nói đinh tai nhức óc của Tiron

Nayki ôm đầu mếu máo:"Em có làm gì đâu sao đánh em"

Kéo Nayki ra vườn hoa sau trường, nơi đây rất vắng vẻ kín đáo chẳng mấy người thực thuận tiện để nói chuyện:"Anh hỏi em người đổ nước xuống cầu thang không phải em thì là ai"

"À…thì…cái này…"_Nayki

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!