Bầu không khí lại chìm đắm trong sự im lặng đi được thêm một đoạn nữa Kỳ Minh bất ngờ nói làm cô không thoát khỏi kinh ngạc:"Phải!!! Tôi yêu cô ấy rất nhiều"
"Chuyện bố anh…sao không nói cho ông ấy hiểu"_Zami lơ đãng hỏi
Kỳ Minh nghe tới đây có phần khựng lại quay sang nhìn Zami nhếch mép một chút rồi lại nhìn phía trước:"Thì ra…em đã nghe thấy hết sao"
"Cái này không thể trách tôi được, có trách thì do anh đã không thể kiềm chế cảm xúc mà to tiếng"_Zami
"Rầm"_ Bàn tay chắc khỏe của Kỳ Minh nắm chặt thành nắm đấm đập mạnh xuống vô lăng miệng phun ra lời nói đanh thép chứa hàn khí âm lạnh:"Em nghĩ tôi có thể giữ được bình tĩnh sao"
"Người con gái mà tôi yêu đấy, cô ấy là người con gái tôi yêu duy nhất trong đời này, tôi có thể bình tĩnh được sao"_Kỳ Minh nói mà như hét lên, anh đang không kiềm chế được cảm xúc của mình
Ngược lại với hành động tàn bạo đó, Zami vô cùng bình tĩnh cô quay sang nhìn gương mặt đang tiền tụy kia nói với giọng đầy uy quyền:"Thay vì mất kiềm chế như vậy, sao anh không cố bình tĩnh mà nghĩ cách giải quyết hợp lí. Chẳng có chuyện gì là không giải quyết được chỉ là anh bị phân tâm làm không tập chung được thôi"
Sau câu nói này, Kỳ Minh có vẻ tin tưởng hơn mà kìm nén cảm xúc tiếp tục lái xe giọng trầm thấp:"Nhà em ở đâu?"
"Biệt thự X đường Y"_Zami nói mà ánh mắt vẫn hướng tới bầu trời đen ngòm, chẳng ai nói với ai lời nào. Nhưng…có vẻ tâm trạng đã thoải mái hơn một phần
Cùng thời điểm trên một chiếc xe khác bầu không khí nơi này căng thẳng hơn, chàng trai đổi sắc lạnh lùng nhìn cô gái bên cạnh với giọng nói không vui:"Lần sau em đừng cư xử thân mật với anh thế nữa"
Nayki dở giọng bỡn cợt:"Anh sợ cô ta ghen sao"
Đảo mắt qua cô gái bên cạnh vội vàng phủ nhận trong giọng nói ẩn chứa nỗi thất vọng không nguôi:"Anh và Zami không có gì cả"
"Sao thế? Chẳng phải anh có ý với cô ta hay sao"_Nayki đả khích mà mắt có phần đượm buồn nhìn ánh đèn đường đang vùi vụt qua mắt
Mím môi thật chặt bàn tay chắc khỏe siết chặt vô lăng mạnh tới nỗi gân xanh đã nổi lên không ít:"Em nói thế là có ý gì"
"Anh đừng quên đã nợ em một điều kiện"_Nayki nhẹ nhàng đáp
"Là chuyện đó sao?"_Khẽ nhéch mép Tiron tiếp lời:"Anh đâu có nhờ em giúp là em…"
Chưa nói hết câu Nayki đã bực tức đập mạnh tay vào cửa kính:"Anh đã hứa rồi, nếu không phải em giả làm ny anh thì bố anh có cho anh tự do lang thang chơi bời trong cái xã hội này không"
"Chẳng phải em cũng rất sướng khi được mang danh hiệu người yêu trước mắt bố mẹ anh sao, em chẳng phải rất muốn làm người yêu anh sao"_Do bực mình chuyện Zami thêm mấy lời đả khích của Nayki khiến anh không kìm lòng mà nói những lời cay đắng
"Bốp" một cái tát dáng suốt bên má anh, đầu óc phút chốc trở nên quay cuồng, quẹo dừng xe bên vệ đường ánh mắt như không tin nổi nhìn cô gái bên cạnh đôi mắt đang đỏ lừ vì căm hận từng từ từng chữ phun ra:"Tôi cũng là người, cũng có lòng tự trọng anh hiểu không? Anh nghĩ gì khi nói tôi như vậy, phải! Là tôi yêu anh nhưng…không có nghĩa là tôi sẽ vui sướng khi làm người yêu giả mà không chiếm được trái tim anh" lời nói nghẹn ngào vừa nói Nayki liền mở cửa xe ra một chân vừa mới chạm đất bàn tay rắn chắc của ai kia đã nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô:"Bỏ ra" Nayki gắt
"Muộn rồi, vào xe"_Nói xong Tiron kéo cô lại làm cả người Nayki ngã vào lòng Tiron
Rất nhanh chóng cô ngồi dậy giữ khoảng cách đóng cửa lại chiếc xe từ từ chuyển bánh…
Nhìn ánh trăng vẫn đi song song xe cô không chịu dừng Nayki hỏi khẽ:"Em có gì không bằng cô ta chứ"
Tiron vẫn yên lặng không nói anh không muốn nói ra những lời làm Nayki tổn thương một lần nữa. Không yêu cô là tổn thất lớn nhất mà cô phải nhận, lời nói đầy sự mỉa mai cay động vừa rồi càng làm trái tim cô tan nát, giờ đây chỉ sơ hở một chút nói năng không thông suốt đảm bảo anh sẽ phải hối hận suốt đời
"Vì…em bị đúp sao"_Bỗng Nayki quay đầu lại hỏi Tiron, anh vẫn lẳng lặng lái xe không nói gì cô tiếp tục:"Nếu là vì lí do đó…nó chỉ là chút sự cố thôi mà"
Tiron đã muốn quên đi chuyện quá khứ không đáng có này nhưng Nayki lại khơi gợi lại nỗi đau trong tim anh, lần này anh đã không tự chủ được mà quát lớn:"Là sự cố sao? Người con gái anh vô cùng thích sao? Em đã làm gì? Em nói em yêu anh sao? Yêu anh mà vô cớ hại người anh yêu bị thương sao"
"Chỉ là em không muốn mất anh thôi"_một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên bờ má Nayki
"Anh chưa từng là của em mà"_Tiron nói tỏng vô vọng
"Không phải đâu mà…"_Nayki liên tục lắc đầu
"Đến nhà em rồi, xuống xe…"_Tiron trầm giọng ra lệnh
"Không đâu…"_Nayki nức nở bắm lấy cánh tay anh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!