Nhất thời không khí im lặng, cô khẽ nhếch mép đã diệt cỏ phải diệt tận gốc mới được nhẹ nhàng phun ra từng từ từng chữ:"Chẳng là Tiron bị chó cắn đúng mông, cũng không có chuyện gì, mọi người không cần để ý"
Mặt Tiron càng đỏ hơn từ giọng nói của anh Zami có thể đánh hơi lấy mùi nguy hiểm:"Zami…"
"Cậu bị chó cắn ở mông thật sao"_Hải Phong nói nhẹ nhàng cùng vẻ mặt nham hiểm
"Tôi không nghĩ là cậu cũng có quần nhóc màu đỏ đấy"_Kỳ Minh vừa nói vừa đi lại gần Tiron
"Chị chưa từng nghe nói em cũng có thú vui trêu chó"_Maily trêu chọc
Bởi lẽ từ trước tới giờ bắt lỗi sơ hở của Tiron là điều vô cùng khó khăn, vậy mà… giờ đây một cô gái thú vị từ trên trời rơi xuống giúp đỡ làm bẽ mặt Tiron thì quả là thú vui cả năm có một lần
Buông Nayki ra Tiron đầm đìa mồ hôi xua xua tay:"Không phải…không …"
"Hahhahhhahhhahhhahha…"
Một tràng cười khoái trá cùng lời nói chế nhạo chọc ghẹo vang lên không ngớt…
Vẫn từ tốn nhâm nhi ly nước cam, một bóng đen từ đâu bay đến che khuất ánh sáng làm cô không có chút thoải mái đọc tập chí. Đặt cốc nước lên bàn bên cạnh, ném quyển tạp chí qua một góc, vắt đùi trái lên đùi phải ngước mắt lên nhẹ nhàng hỏi:"Có chuyện gì cần tìm tôi sao"
"Em có thể ngồi đây bình thản như vậy sao"_Tiron nghiến răng nghiến lợi
"Không bình thản thì làm gì đây"_Zami nhấm ngụm nước cam
"Em…"_Tiron như muốn tức điên lên thì lại có một giọng nói vang lên:"Tiron bắt đầu thôi, mất nhiều thời gian rồi"_Tiếng Hải Phong vang lên
"Được"_Trả lời câu hỏi của thằng bạn Zami còn chưa định hình trời đất là cái gì thì đã bị kéo đi, cô vô cùng ghét cái hành động tự tiên này nên kéo tay Tiron đang nắm tay mình ra mặt nhăn nhó:"Đừng đụng vào tôi"
Anh hơi ngỡ ngàng ytong mắt thoáng qua chút ý buồn…trong lòng em…anh không là gì sao…?
"Tiron…qua đây…nhanh lên"_Hải Phong vẫy tay hối thúc
"À…ừ"_Đáp qua loa anh tiến đến phía mọi người đang đứng chụm lại với nhau
Nayki nhí nhảnh vẫy tay miệng cười không ngừng nghỉ:"Tiron anh lại đây"
Lẳng lặng theo cái vẫy tay của cô bé mà lại gần, mọi người đều đã đông đủ dường như chỉ chờ mỗi anh, tâm trạng của anh bỗng bất ổn có vẻ như hành động cự tuyệt vừa rồi của người con gái đó làm trái tim anh có chút nhói đau…Cái cảm giác đau nhức mới mẻ này…anh chưa từng trải qua…phải chăng? Anh đã yêu?
"Cậu đánh thử đoạn đàn vừa sáng tác xem nào"_Kỳ Minh
"Được"_Tiron đáp xong liền ôm cây đàn ghi
-ta màu đỏ lên
Theo nhịp mà gẩy từng dây từng dây từng dây…ai cũng chăm chú lắng nghe vẻ mặt họ thật sự rất nghiêm túc cùng chăm chú. Đoạn nhạc này…là đoạn nhạc anh định đánh cho cô nghe thử ư? Sao Zami lại chẳng có chút ấn tượng gì cả…nó mạnh mẽ hơn quyết liệt hơn…vô cùng lạ lẫm…
"Zami chị thấy thế nào"_giọng nói ngọt ngào của Nayki bỗng dưng vang lên, cô giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ nhìn vào ánh mắt lại chứa đựng vài tia hận thù kia bất giác cười nhẹ:"Cũng được"
"Ok vậy coi như xong rồi nhé, cậu về nhà đánh tiếp đoạn cuối cho tôi"_Hải Phong ra vẻ lạnh đạo nói rồi quay sang hướng Zami và Nayki đưa mỗi người một bản:"Hai em về học lời đi nhé, hai đứa song song cùng thể hiện hát chính"
"Hát chính ư? Hai giọng nữ sao?"_Nayki có phần ngạc nhiên hỏi Hải Phong
Zami cũng ngạc nhiên không kém nhìn chăm chăm vào bản nhạc Hải Phong đưa...
Hải Phong có phần bối rối trước câu hỏi của Nayki nhất thời không nói được gì, bỗng một giọng nói đầy uy quyền cùng vui vẻ vang lên gỡ rối cho anh:"Bản nhạc này do chị sáng tác, chị sáng tác chính là dành cho chị cùng Nayki nhưng…"_Tiếng Maily nhỏ dần rồi rơi vào vô vọng
Nhất thời…căn phòng chìm trong yên lặng, liếc nhìn đồng hồ treo tường Kỳ Minh nói lớn:"Đã 10h rồi, về thôi có gì mai đến bàn tiếp"
"Được"_Mọi người vui vẻ đồng ý
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!