Chương 15: (Vô Đề)

Kim Huyệt nhìn đứa con ngồi bên cạnh mà không khỏi xót xa, làm cha làm mẹ mà suốt mấy năm trời không thèm ngó ngàng tới đứa con gái này, thế có phải quá vô tâm không. Nhìn hành động càng lúc càng lạnh lùng bà càng thêm sợ hãi, cái tính cách này chẳng phải do chính vợ chồng bà tạo dựng nên hay sao. Nhưng đứa con bên cạnh quả thực nó suy nghĩ vẫn còn nông cạn, nó đâu biết được rằng bố mẹ làm thế cũng chỉ muốn nó tự lập trưởng thành hơn thôi, không muốn nó dựa dẫm nhiều quá.

Cũng chỉ là lén lút dậy con suốt mấy năm qua mà thôi

"Con lại gây chuyện ở trường, mới chuyển sang từ hôm qua mà đã không ngồi yên được rồi sao"_Trần Trịnh thẳng thắn đi vào vấn đề

Đưa tách trà lên nhấp một ngụm, cô lại không trả lời ông mà hỏi ngược lại:"Bố cũng có hứng thú quan tâm chuyện của con…"

Chưa nói xong đã có tiếng tay đập mạnh vào bàn kèm giọng quát đầy giận dữ:"Con thôi đi, có người hỏi có người trả lời, bố hỏi con hỏi thì để ai trả lời đây"

Bộ ấm chen cũng vì thế là lạch cạch rung chuyển, Kim Huyệt không khỏi giật mình mà khẽ lên tiếng:"Kìa ông"

Ngược lại với hành động của bố mẹ, cô vẫn điềm nhiêm nhâm nhi tách trà:"Bố mẹ phải hiểu là con không bao giờ gây sự trước, có trách thì trách cô ta"

"Manny nó rất ngoan, rất lễ phép với bố mẹ, làm gì có chuyện nó tự nhiên lại đi gây sự với con. Tự tiện đi gây sự không phải phong cách của nó"_Trần Trịnh nuốt cục tức cố gắng nhẹ nhàng

Khẽ nhếch môi:"Xem ra bố còn hiểu nó hơn cả con đấy nhỉ"

"Vào vấn đề chính đi"_Trana Trịnh giữ bình tĩnh nhẹ giọng, nhưng không ai có thể đảm bảo được nếu Zami còn phát ra một ngôn từ nào chọc giận ông thì ông sẽ chẳng kiềm chế được mà nổi lửa

"Bố tin nó hay tin con"_Zami

Ông Trần đứng phắt dậy mắt đỏ ngầu vì tức giận cộng thêm hay làm việc đêm khuya nữa, điểm này Zami không khó nhận ra, hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, quát vang cả khu biệt thự khiến người hầu đều giật mình mà suýt làm rơi bát đĩa:"Bô bảo con vào vấn đề chính đi"

Dường như việc này đã khơi gợi máu lửa trong lòng Zami, cô cũng nghiến răng nghiến lợi đặt mạnh tách trà xuống bàn đứng lên nhìn bố mình:"Con nói sai sao, bố tin nó chứ đâu có tin con. Nó nói nó không làm gì bố tin, nó nói con làm gì nó bố tin. Thế con nói nó gây sự trước bố tin không, bố thừa biết con không có thói quen rảnh 1 giây làm những chuyện vô bổ mà"

Kim Huyệt ngồi dưới nhìn lên 2 bố con giương mắt nhìn nhau như quân thù mà không khỏi đau lòng, còn gì xót xa bằng việc bố con cãi vã lẫn nhau chứ, bà hốt hoảng vội vàng quay sang lay lay tay Zami:"Thôi mà con"

Lại quay sang nhìn chồng mình bà nghẹn ngào:"Thôi mà mình, ngồi xuống có gì từ từ nói chuyên"

Trần Trịnh đưa mắt liếc sang phía bà vợ đang nước mắt ngắn nước mắt dài mà ngồi phịch xuống, Zami cũng ngồi xuống theo

"Có chuyện gì thì nói đi"_Trần Trịnh

Không trả lời luôn câu hỏi của bố cô quay lại đằng sau gọi lớn:"Hồng Mận, pha ấm trà khác mang lên đây, nguội cả rồi"

"Dạ vâng"_Tiếng cô hầu Hồng Mận vang lên nho nhỏ

Lại đưa mắt nhìn bố đưa mắt nhìn mẹ cô nhẹ giọng:"Nó đánh con"

"Nó dám đánh con á"_Cả 2 ông bà nhảy vồ lên mắt trợn ngược

Cô ngồi kể đầu đuổi lại từ việc nó xỉa xói này nọ rồi đến việc được Kenbun giúp đỡ

"Cũng may có thằng Kenbun"_Trần Trịnh thở phào

"Nó chính là ân nhân của con hai tuần trước là nó đó, vậy là con lại nợ ân tình người ta tiếp rồi"_Bà Trần khẽ nó

Cô lẳng lặng gật đầu rồi đỡ ấm trà từ tay cô hầu gái Hồng Mẫn rồi rót vào tách cho bố mẹ và mình

Nhấp 1 ngụm trà cô từ tốn đáp:"Con biết, anh ấy đã nói với con"

"Ai cha…2 tuần rồi mà nó vẫn còn nhớ mặt con sao. Quan hệ không bình thường chút nào"_Kim Huyệt vừa cưởi vừa đảo mắt sang chồng mình thì chỉ nhận được ánh mắt u tối

"Con Manny nó thực sự đánh con sao"_Trần Trịnh không quan tâm đến lời vợ mình mà chỉ chăm chăm chờ con gái mở miệng

Zami gật nhẹ đầu:"Đổ oan cho người ta không phải phong cách con hay làm"

"Bố mẹ phải sang nhà con bé kể rõ sự tình mới được"_Trần Trịnh kiên quyết rồi nhấp 1 ngụm trà

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!