Chương 10: (Vô Đề)

Đứng một lúc vẫn ko thấy anh ta nói gì cả, mắt cứ chăm chăm nhìn mình khiến cô ko khỏi khó chịu. Tính chờ anh nói câu em về lớp đi để còn biết đường là đã hết chuyện thế mà ông cứ đứng hết nhìn rồi dòm dòm ngó ngó. Đúng là đứng nói chuyện với ông ý 1s chẳng khác nào lãng phí cả thế kỉ mà

Zami sải chân bước đi, anh thấy vậy lại hốt hoảng chạy lại kéo tay cô, cô uể oải:"Cái giề"

"Em học lớp nào, có người yêu chưa, bố mẹ làm nghề gì, nhà có mấy ace, sở thích là gì, ngoài rock có…"_Tiron đọc 1 hồi như bài kinh đã học thuộc. Nhưng…lại một lần nữa Zami trở lại và lại hại hơn nữa. Chặn họng anh ko đủ còn chặn cả bước chân anh theo nữa:"Tôi ko có nghĩ vụ phải kể hết với anh. Mời anh câm miệng và về lớp, đừng đi theo làm tốn thời gian của tôi nữa"

Qủa nhiên anh im bặt, nở nụ cười tỏa nắng, cúi gập người ra vẻ chào rồi bỏ đi. Nhìn theo tấm lưng rộng toát ra khí thế nguy hiểm đó, cô thật sự ko thể đoán được trong ánh mắt lạnh lùng của anh dấu diếm thứ gì mà Zami cảm thấy có mùi máu tanh quanh người như 1 thợ săn giết người ko thương tiếc. Có thể đó là mặt sau của khuôn mặt với biệt danh "sát thủ cua gái". Bất luận một điều từ lần đầu gặp anh khiến cô ko khỏi nén lòng mà lẩm bẩm:"Khổ thân!

Lại một thằng bé bị điên"

Rồi cô ngoảnh mặt bước đi về lớp mà ko để ý rằng, Zami vừa ngoảnh mắt bước đi cùng lúc đó thân hình cao lớn đầy mùi máu tanh quay lại nhìn dáng người mảnh mai với ánh mắt sắc lạnh "thích thú"

Đi đến khúc ngoặt, vừa mới xoay người 1 quyển vở từ trong lớp xa xa bay ra đập "Bốp" vào tường. Cứ đi thêm được 1 bước thì tiếng hò hét ngày càng to, đi theo sau quyển vở ban nãy là cả đống sách cứ bay vèo vèo có quyển còn bị chệch sang rơi xuống tầng dưới. Ko khó để Zami nhận ra tiết này giáo viên ko vào lớp nên học sinh mới làm loạn lên như vậy, dù bây h vào lớp cũng chẳng để làm gì thà rằng đi đâu đó thư giãn cho khuây khỏa

Đi nhẹ nhàng bình thản, mắt nhắm mắt mở né sách với cô ko khó, học sinh trong lớp có vẻ quẩy nhiệt tình quá mà biết đến sự hiện diện của Zami. Đi thẳng đến bàn mình, cô lấy cặp rồi đi mất hút. Vừa bước ra cửa lớp thì gặp Thiện anh chàng cao ráo cầm quyển sách gì đó giầy cộp 4cm, Thiện cứ nhìn chằm chằm vẻ khiêu khích cô. Còn Zami chẳng còn nhã hứng mà đứng đây làm tốn thời gian với trò khiêu khích của anh nên cô cắm đầu cắm cổ mà đi ko để ý.

Người tính ko bằng trời tính, nào đâu anh lại để cô đi dễ dàng như vậy

Cô đưa chân sang bên phải thì anh đưa chân sang bên trái chặn cô, cô đưa chân sang trái thì anh lại đưa sang phải. Zami đổi hướng rất nhanh nhưng Thiện còn nhanh hơn, việc chặn đường ko những cô thấy vô bổ tốn thời gian mà còn nhảm nhỉ, mặt nhăn lại vẻ càu nhàu:"Tránh đường cho tôi đi"

Thiện ko quan tâm cúi đầu đọc sách:"Ko vào lớp học cô muốn đi đâu"

Thấy anh ta chăm chú đọc sách, cô lựa thế mà né sang 1 bên đi nhưng ai ngờ anh có mắt ở 2 bên thái dương. Một tay cầm sách đọc, tay còn lại chặn ngang bụng cô:"Ấy, ấy…đi đâu mà vội thế"

"Tôi nhắc lại lần nữa TRÁNH ĐƯỜNG RA CHO TÔI ĐI"_Zami lạnh lùng

Ngước mắt lên nhìn cô, khẽ cười mỉa, thay đổi tư thế anh dựa người vào tường co 1 chân lên, dáng người anh tuấn vô cùng lãng tử đều khiến nữ sinh si mê trừ Zami. Mắt nhắm hờ, giọng trầm ổn:"Vào lớp học"

"Anh đừng hòng quản tôi"_Zami

"Hôm qua sau giờ nghỉ cô đã ko vào học rồi, hn lại muốn thành tích học viên xuất sắc sao"_Thiện

"Anh nhìn xem trong lớp giáo viên có vào ko"_Zami liếc mắt vào lớp

Anh cũng liếc theo ánh mắt cô, một cảnh tượng huy hoàng mở ra. Học sinh chèo lên bàn đứng phi sách vở vào mặt nhau, còn nữa bình nước trong nước đã cạn kiệt, mới hôm qua còn đây mà bây h còn mỗi 1/4 chẳng mấy chốc số nước 1/4 kia cũng vì đám học sinh nổi loại này mà hết. Nước bắn tung tóe lên bảng lên cả bàn giáo viên, còn cốc thì mỗi cái một góc, chiếc nào chiếc nấy tổn hại nặng nề.

Đèn lớp 1 cái cũng đang lung lay sắp gẫy, đúng là lớp này nuôi toàn quỷ xứ mà vào đây chẳng khác nào dấn thân vào chiến trường. Mắt vẫn nhìn vào lớp Thiện nhẹ giọng nói với Zami:"Zami cô nói thử xem, lớp tan tành thế này thì mai học kiểu gì đây"

1s…2s…3s

Vẫn chưa có hồi âm, Thiện thì vẫn ngẩn ngơ nhìn vào trong lớp miệng liên mồm gọi :"Zami…cô có nghe tôi nói ko"

Lần này vẫn ko có động tĩnh gì, mồm vừa gọi vừa quay sang:"Zami…zami…"

Mặt từ tức giận chuyển sang hoảng hốt:"Đi đâu mất rồi"

Quay người về phía sau bóng dáng cô gái đi từ tốn khuất dần sau khúc ngoặt, mắt trợn tròn nghiến răng nghiến lợi mồm tiếp tục lẩm bẩm:"Đúng là chứng nào tật nấy mà chưa nói xong đã bỏ đi rồi"

"Ơ, anh Thiện sao anh lại đứng đây lẩm bẩm 1 mình thế"_Tiếng một cô bé từ đằng sau làm Thiện giật mình phát hoảng

Anh quay lại, con bé ngày hôm qua định tát Zami đây mà. Ánh mắt từ hoảng hốt chuyển sang sắc lạnh quẹt từ đầu tới chân từ chân lên tóc con bé, nó đứng đấy mà vui như bắt được vàng mặt hồng hồng ngượng ngùng. Được hotboy soi thì còn gì bằng nữa, cứ thế nó cười tủm tỉm trước con mắt siêu soi đang quét người mình. Chưa vui được đầy 6s thì nó đã bị hất 1 gáo nước lạnh vào mặt bởi câu nói của anh:"Tôi đứng đây làm gì có ảnh hưởng đến kinh tế nhà cô ko.

Chính cô đứng còn tự kỉ cười như con điên mà dám bảo tôi đứng lẩm bẩm, ko có não à"

Nói xong anh bỏ đi về phía thư viện tiếp tục tìm sách T^T

Còn nó lúc nãy mặt còn hồng hào ngượng ngùng mà bây h đỏ như quả cà chua, à ko…đỏ như khỉ đít đỏ mới đúng. Mặt nó thực sự rất giống đít của khỉ đít đỏ

Trở lại với Zami, nhân cơ hội Thiện nhìn vào trong lớp theo hướng mắt của cô thì cô TỪ TỐN tẩu thoát bằng đường bộ mà đi rất oai phong lẫm liệt, đường đường chính chính. Tính cô vốn là vậy, cao ngạo nên ko baoh có hành động như là phục dưới chân ai đó hay phải chạy trốn. Nhưng nhiều khi có đường sống mà ko biết trân trọng cứ hiên ngang đi điềm nhiêm rồi bị bắt lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!