Chương 50: “đổi Một Yêu Cầu Khác Đi Sẽ Thỏa Mãn Cô”

Đợi đến lúc Tiền Hằng bất đắc dĩ đi theo Thành Dao đến chỗ Carnival, vẻ chán nản trên mặt càng dữ dội hơn.

Khu vui chơi được dựng tạm thời ở bên bãi biển, tràn ngập tiếng người huyên náo và dòng người đông nghịt, ngoại trừ các cặp đôi đại học anh anh em em ra, còn có vài ông bố bà mẹ trẻ tuổi dẫn con theo, nhưng chiếm nhiều nhất vẫn là những cậu bé cô gái cao trung đang trong trạng thái mập mờ mông lung.

Trên khắp bãi cát, gần như không có một chỗ có thể yên lặng đứng một mình được, Tiền Hằng đứng trên một bãi cát khá trống trải một lát, bên cạnh liền có mấy đứa trẻ con đánh trận giả cậu đuổi tôi đánh chạy như bay qua, cát theo gió mà vẩy vào ống quần của Tiền Hằng.

Trong chuyến đi công tác đến thành phố B này, Tiền Hằng chỉ mang theo quần áo chỉnh tề, lúc này mặc như thế đến bờ biển như thế nào cũng cảm thấy hoàn toàn không ăn khớp, nhưng mà Thành Dao cũng mặc đồ chỉnh tề như vậy lại không khiến cho người ta cảm thấy bất ngờ.

Tiền Hằng nhìn theo, lúc này Thành Dao đang vui sướng chạy về phía bờ biển, cô xách đôi giày cao gót màu đen trong tay, chân trần đuổi theo sóng biển, tóc cô bị gió biển thổi tán loạn, sợi tóc tung bay, màu tóc đen càng làm nền cho khuôn mặt trắng như tuyết của cô, bây giờ cô đang cười, cảm nhận sóng biển đánh lên đùi cô, đôi môi màu hoa hồng, sau lưng cô là ánh mặt trời còn có sóng gợn lăn tăn trên mặt biển, chiếu rọi cả người cô giống như tắm mình trong ánh sáng.

Trên đường tới Carnival cô đã nói ra nguyên nhân muốn đến khu vui chơi tạm thời ở bờ biển là như thế này.

Cô chưa từng thấy biển.

Gió biển rất lớn, sóng biển cũng rất lớn, nhưng Thành Dao đứng ở bờ biển, không hề để ý đến nước biển đã làm ướt váy mình, cô đuổi theo sóng, đuổi theo chim biển vụt qua trên biển, mắt sáng ngời, trên gương mặt tràn ngập sự phấn khởi không chút che giấu, giống như đứa trẻ lần đầu tiên thấy biển, không ngừng ấn dấu chân mình xuống bờ biển, sau đó làm không biết mệt mà nhìn nước biển cuốn sạch đi.

Tiền Hằng nghĩ trong đầu, người nữ trợ lý luật sư này, thật đúng là chưa từng thấy qua cảnh đời.

Mặc dù bình thường Tiền Hằng bận rộn nhiều việc, nhưng trong những năm thanh thiếu niên, mùa đông hằng năm cả nhà anh sẽ đi nghỉ ở bờ biển, bọn họ sẽ không bao giờ chọn một bãi biển không có chất lượng như thành phố B, đều sẽ đi Maldives [1], Tahiti [2], tệ nhất cũng là đảo Saipan [3], đảo Bali [4].

[1] Maldives hay Quần đảo Maldives, tên chính thức là Cộng hòa Maldives, là một đảo quốc gồm nhóm các đảo san hô tại Ấn Độ Dương.

[2] Tahiti là đảo lớn nhất của Polynésie thuộc Pháp, nằm ở phía nam Thái Bình Dương.

Đây là trung tâm kinh tế văn hóa và chính trị của Polynésie thuộc Pháp.

Hòn đảo được hình thành từ hoạt động của núi lửa với các rạn san hô bao quanh.

[3] Saipan là hòn đảo lớn nhất của Thịnh vượng chung Quần đảo Bắc Mariana thuộc Hoa Kỳ, một chuỗi 15 hòn đảo nhiệt đới nằm trên quần đảo Mariana phía tây Thái Bình Dương.

[4] Bali là tên một hòn đảo và một tỉnh của Indonesia.

Đến những bãi biển nước ngoài kia, giờ lại đến bãi biển của thành phố B này, quả là không cách nào đập vào mắt được, cát quá to, biển cũng không đủ trong, bốn phía biển cũng không có phong cảnh gì, thật là cấp điểm âm.

Nhưng khi Tiền Hằng thấy Thành Dao bị vùng biển này làm cho vui vẻ nhảy loạn giống như trúng vé số năm triệu, lại cảm thấy mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng dáng vẻ chưa thấy cảnh đời của người nữ trợ lý luật sư này, thật sự đáng yêu.

"Sếp! Bên này!"

Nữ trợ lý luật sư chưa thấy cảnh đời vẫy vẫy tay, trên gương mặt tất cả đều là phấn khởi.

Chờ Tiền Hằng đi tới bên cạnh cô, mới phát hiện cô đang ngồi vô cùng chuyên chú nhìn thứ gì đó trên cát.

Tiền Hằng cúi đầu, mới phát hiện ra trong tầm nhìn của Thành Dao có một con ốc mượn hồn [5] không biết bò lên bãi cát khi nào.

Thành Dao đang dùng vẻ mặt như đối đãi với động vật quý hiếm mà nhìn con ốc mượn hồn chậm rì rì này bò.

[5] Ốc mượn hồn (): loài cua sống nhờ trong vỏ ốc rỗng

Tiền Hằng nghĩ, thật đúng là… chưa thấy cảnh đời!

Nhưng cũng không biết tại sao, tầm mắt của anh, lại không thể không nhìn nữ trợ lý luật sư chưa thấy cảnh đời này, Tiền Hằng thật sự không nghĩ ra, có thể là trong thế giới của anh chưa từng xuất hiện chủng loại này.

Tiền Hằng cứ như vậy nhìn Thành Dao đi theo con ốc mượn hồn kia một đoạn ngắn, con ốc mượn hồn kia đã rời đi, nhưng Thành Dao lại không biết nhặt được một cành cây ở đâu, còn đứng trên bờ biển vẽ gì đó.

"Không dễ gì mới đến được chỗ này, phải để lại kỷ niệm!" Qua một lúc lâu, cuối cùng Thành Dao cũng rời mắt khỏi bờ cát, cô nhìn về phía Tiền Hằng, "Sếp, chúng ta tới "Đã đến chỗ này chơi" chụp một tấm hình đi!"

Gần như không cho Tiền Hằng thời gian từ chối, Thành Dao đã kéo một cậu bé thanh niên vừa đi ngang qua: "Có thể phiền em chụp chúng tôi một tấm không?"

Cậu bé kia có hơi bất ngờ, nhìn Thành Dao, hơi đỏ mặt, giọng nói cũng hơi ấp úng: "Được… được, không thành vấn đề."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!