Chuyện xảy ra quá nhanh, Thành Dao gần như còn chưa kịp phản ứng, thì Tiền Hằng đã cho Đường Binh một đấm, góc độ ra đấm và vị trí tấn công đó, cho dù đối với việc đánh nhau Thành Dao không biết một chữ gì, nhưng cũng có thể nhìn ra đấm đó khá tàn nhẫn không chút lưu tình, gần như đánh một đấm vào chỗ chết.
Sau đó là đấm thứ hai, đấm thứ ba…
"Người của tôi ông cũng dám đụng?"
Giọng nói của Tiền Hằng giống như đang cố gắng kìm nén, nhưng động tác thì hoàn toàn ngược lại.
Thành Dao hoảng sợ nhìn Tiền Hằng giống như Huyết ma thần mà cho Đường Binh một đấm rồi một đấm, cô gần như cũng phải lo sợ Tiền Hằng muốn đánh chết Đường Binh.
Mặt Đường Binh bị Tiền Hằng đánh đến bị thương, lỗ mũi và khóe miệng cũng chảy máu, trước sự đàn áp tuyệt đối bằng vũ lực của Tiền Hằng, ông ta hoàn toàn kinh sợ, co lại thành một đống, vừa giãy giụa phản kháng, vừa gào khóc thảm thiết kêu cứu.
"Mười ba đấm." Tiền Hằng hoàn toàn chế trụ Đường Binh, chán ghét nhìn vết máu của đối phương dính lên tay mình.
Cho dù là cảnh bạo lực đẫm máu như vậy, nhưng Tiền Hằng vẫn vô cùng tao nhã như cũ, trên khuôn mặt anh tuấn trắng nõn của anh bị bắn vài vết máu, anh nhìn Thành Dao: "Giấy."
Thành Dao gần như là phúc đến thì lòng cũng sáng ra [1] vội vàng lấy khăn giấy ra: "Sếp, đây!"
[1] Phúc đến thì lòng cũng sáng ra (): khi vận may đến, thì người ta linh hoạt khôn ngoan hơn.
Ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng cầm khăn giấy, thờ ơ lau khô máu trên mặt mình, sau đó giống như không đếm xỉa tới ném lên người Đường Binh, giống như chỗ vứt rác xuống cũng là đống rác rưởi vậy, Tiền Hằng không hề che giấu sự khinh thường và khinh miệt trên mặt mình.
Nhưng cho dù vào loại thời điểm này, anh vẫn điềm tĩnh như cũ, nếu như bây giờ có người ngoài đi vào, căn bản sẽ không nhìn ra vừa rồi Tiền Hằng đã nổi khùng đánh Đường Binh một trận.
Thật sự quá đẹp trai! Thật sự quá thoải mái!
Thành Dao kích động đến phục sát đất trong lòng, giờ phút này, cô còn thiếu bước gọi thẳng ——
Tôi! Thành Dao! Đời này, sẽ tự nguyện gia nhập Ngũ độc thần giáo! Vì giáo chủ, tôi bằng lòng máu chảy đầu rơi! Vì Ngũ độc thần giáo, tôi bằng lòng dâng hiến thanh xuân! Tôi muốn hầu hạ giáo chủ Tiền Hằng mãi mãi!
Nhưng so với sự bình tĩnh và tự kiềm chế của Tiền Hằng, thì trạng thái của Đường Binh cũng chỉ có thể dùng từ thảm thương không nỡ nhìn để hình dung.
Ông ta nằm dưới đất, mặt mũi bầm dập, mặt của ông ta toàn nước mắt nước mũi với máu me, trong miệng vẫn còn đang chửi mắng không ngừng nghỉ: "Tiền Hằng, cậu đánh tôi thì sẽ phải trả giá thật lớn, tôi lập tức báo cảnh sát! Trong xã hội hiện đại này tôi không tin là không có pháp luật!"
Tiền Hằng cũng lười để ý ông ta, giống như nhìn ông ta thêm một chút là sẽ đau mắt hột vậy, anh đá Đường Binh một cước, giọng mang theo vẻ lạnh lùng giễu cợt: "Nói về luật pháp xã hội yên ổn, chỉ bằng ông?"
"Đến bây giờ còn không biết tại sao bị đánh à? Ông sờ cô ấy bao nhiêu lần? Mười ba lần."
Nói đến chỗ này, Tiền Hằng tựa như nhớ ra cái gì đó, anh quay đầu nhìn Thành Dao, ánh mắt nặng nề: "Cái tay nào của ông ta sờ cô?"
Tiền Hằng vào những ngày thường luôn luôn bình tĩnh tự kiềm chế, biểu cảm trên mặt của anh đa số thời điểm đều rất lãnh đạm, luôn không đếm xỉa tới, còn mang theo vẻ kiêu ngạo và khí chất cao quý, giống như là cái thế giới thấp kém này căn bản không xứng với hứng thú cao cấp của anh.
Nhưng vào lúc này, trên mặt của anh rất sinh động, mang theo ý hung hãn.
Thành Dao chưa bao giờ tưởng tượng ra, Tiền Hằng mang nhiều biểu cảm, sẽ trông như thế, liệu có đẹp hơn vẻ ngoài lạnh tanh quanh năm của anh không?
Bây giờ cô được thấy, liền xác định rõ.
Đẹp.
Bởi vì Thành Dao ngẩn ra, nên Tiền Hằng lại hỏi một lần nữa.
"Cái tay nào của ông ta sờ cô?"
Giọng nói của anh vững vàng, khiến cho Thành Dao không khỏi cảm thấy an tâm.
Cô gần như bị đầu độc, vô ý thức trả lời: "Tay phải, nhưng mà hình như…"
Thành Dao gần như chưa nói hết câu, thì một tiếng rắc giòn dã và tiếng kêu thảm thiết đã vang tận mây xanh, Tiền Hằng đã bẻ cánh tay phải của Đường Binh…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!