Chương 47: “người Của Tôi Cũng Dám Đụng”

Thành Dao nhẫn nhịn, không lập tức chống lại, cô giữ nguyên tư thế ngồi, một tay lại lén lấy điện thoại ra, bật tắt tiếng, sau đó mở chức năng quay video ra.

Trong xã hội hiện đại, nếu muốn bảo vệ quyền lợi, thì phải nắm chứng cứ trong tay.

Nếu không chỉ với một lời nói suông không có căn cứ, thì cho dù là người bị hại, cũng có thể bị chơi thành "người ăn vạ".

Trong vụ kiện của Bạch Tinh Manh Thành Dao đã bị ngã một lần, Thành Dao nghĩ, cùng một chỗ, không thể ngã hai lần.

Thành Dao chịu đựng cơn buồn nôn, giả bộ sợ ngây người mất hết hồn vía, giọng nghẹn ngào nói: "Đường tổng, cầu xin ông, tôi… tôi đã có bạn trai rồi.

Cầu xin ông buông tha tôi."

Sự kháng cự yếu ớt này quả nhiên không thể lật cường quyền, mà còn tiến một bước khơi dậy cảm xúc phấn khích của Đường Binh, bàn tay ông ta vuốt v/e Thành Dao, bắt đầu nói lời thô thiển: "Luật sư Tiểu Thành, thu nhập một năm của bạn trai em bao nhiêu? Em với cậu ta ngủ là ngủ, với tôi cũng ngủ vậy thôi.

Bị cậu ta làm, làm mấy năm, nếu như chia tay, những tổn thất mấy năm thanh xuân này của em, một phân tiền cũng không nhận được; nhưng bị tôi làm, thì sẽ khác, sau khi chúng ta chia tay, em hoàn toàn không cần làm việc nữa, tôi sẽ đền bù lớn cho em, nhà xe, đều không thành vấn đề…"

"Đường tổng, cầu xin ông, đừng sờ tôi nữa." Thành Dao kìm nén cơn giận, tiếp tục nói bằng bộ dạng đáng thương, "Ông đừng làm loại chuyện đó với tôi, c/ưỡng b/ức tôi phát sinh quan hệ, là phạm tội…"

"Tiểu Thành à, tôi đã nói đến vậy rồi.

Em đừng mãi từ chối tôi, nếu như em từ chối tôi, thì tôi sẽ từ chối luật sư Tiền đấy.

Lấy năng lực chuyên môn của em làm lý do, nói với luật sư Tiền, vụ kiện này, tôi không mời các em làm.

Chính em cân nhắc đi, nếu như bởi vì em, mà hại luật sư Tiền không được nhận một vụ kiện lớn như thế này, thì em có thể bị đuổi đi không?"

Thật ra thì đây không phải là lần đầu tiên Đường Binh làm ra loại chuyện này, ông ta đã sớm thuần thục.

Những cô gái trẻ tuổi giống như Thành Dao, kinh nghiệm nghề nghiệp cũng không nhiều, đối với những khách hàng lớn có quyền thế trị giá mấy trăm triệu đều hiểu được không đắc tội nổi, gặp phải loại chuyện này, căn bản đều sẽ sợ hãi luống cuống không biết làm thế nào là tốt, đó chính là đối tượng ra tay tốt nhất.

Chỉ cần bản thân uy hiếp dụ dỗ một chút, thì cho dù đối phương không muốn, chỉ dựa vào lợi thế về sức mạnh địa vị và sức mạnh thể lực của đàn ông, là có thể trực tiếp làm đối phương.

Phản ứng hôm nay của Thành Dao, hoàn toàn nằm trong dự liệu của ông ta, Đường Binh nở nụ cười thỏa mãn, quyến luyến không thôi buông cái tay vuốt ve mông của Thành Dao ra, sau đó kéo dây khóa quần mình.

"Vả lại, đừng nói phạm tội hay không phạm tội làm gì, cho dù tôi làm gì em, em muốn làm ầm lên, thì sau này em mới là người không có mặt mũi gặp người khác, đối với tôi chỉ là chuyện ái ân, nhưng đối với em thì sao? Sau này em còn tìm người yêu được sao? Huống chi ai mà tin em, không phải là bản thân em không chừng mực quyến rũ tôi sao?" Đường Binh đã bắt đầu thở gáp khó mà nhịn được nữa, giọng nói của ông ta đầy vẻ đắc ý, quen cửa quen nẻo, "Vừa nãy tôi đã khóa cửa phòng họp rồi, chỗ này không có camera giám sát, hai chúng ta ở cùng một căn phòng, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, căn bản là không nói rõ được."

"Em yên tâm đi, tôi sẽ đối tốt với em, em xinh đẹp đáng yêu như vậy, khiến cho tôi yêu thương thật tốt còn chưa kịp.

Em đi theo tôi, thì sẽ không cần làm luật sư nữa, tôi nuôi em, không cần vất vả như vậy…"

Lời hay với lời khó nghe, Đường Binh đều đã nói hết, lúc thì ông ta giống như kẻ ác dùng tiền đồ và sự nghiệp của Thành Dao, để hăm dọa sự nghiệp của cô, lúc thì lại giống như bạn bè đối xử chân thành phân tích những điểm lợi nếu như cô ở bên ông ta, tận dụng triệt để mọi thứ để bày tỏ cảm tình của mình đối với cô.

Tiếp cận từ nhiều hướng, một cô gái trẻ tuổi giống như cô, về cơ bản sẽ không có chút lực phản kháng nào.

Nhưng ngay tại lúc ông ta cho rằng không có sơ hở gì, chuẩn bị lấy súng ra trận, thì Thành Dao đột nhiên xoay người, dùng sức cho ông ta một cước, mạnh mẽ đạp ông ta ra, giống như một con mồi bị thợ săn truy kích, đột nhiên xoay người nghênh chiến, lấy đòn sát thủ ra.

Cũng phải đến lúc này, Đường Binh mới thấy rõ chiếc điện thoại đang quay video trong tay Thành Dao, ông ta hốt hoảng muốn che nửa thân d. ưới với mặt của mình, nhưng mà chỉ phí công.

"Chúng ta hãy xem xem tại sao ông Đường Binh đây lại tùy tiện cở/i qu/ần muốn xâm hại tình dụ/c người khác ở trong phòng họp, nhìn ông ấy uy hiếp người khác thế nào." Gương mặt của Thành Dao lạnh băng, vừa quay video, vừa tự lồng tiếng giải thích, "Trước tiên chúng ta hãy chụp cận cảnh khuôn mặt của ông Đường Binh đây, để mọi người đều nhìn rõ mặt ông ấy,  sau đó thì sao ——" Thành Dao cố ý kéo giọng điệu, giễu cợt nhìn về phía hạ thân của Đường Binh, cố ý dùng giọng khinh miệt, "Chúng ta lại nhìn hạ thân của ông Đường Binh một chút, a, thật sự quá nhỏ đấy."

"…"

Quả nhiên, vừa nói những lời này xong, Đường Binh lập tức suy sụp.

Nhưng lòng phục thù của Thành Dao vẫn còn chưa kết thúc, cô tiếp tục chế giễu nói: "Ôi, sao còn nhỏ hơn nữa vậy."

"…"

Tròng mắt của Đường Binh đỏ lên vì tức, theo bản năng muốn cướp điện thoại của Thành Dao, đáng tiếc động tác của Thành Dao vô cùng linh hoạt, cô xoay người, chạy tới cửa phòng họp mở khóa ra, lập tức chạy ra khu vực có camera giám sát bên ngoài phòng họp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!