Chương 46: Thành Dao Cô Đừng Có Được Voi Đòi Tiên”

Thật ra thì suy nghĩ của Thành Dao rất đơn giản, cô không muốn đi ra ngoài, đơn thuần là vì cô lo với tính khí thất thường của Tiền Hằng, thì sau khi cô vừa đi, phần cháo này cứ như vậy sẽ bị anh để sang một bên, bản thân lại bận rộn trả lời email.

Cô chỉ là muốn ở lại, nhìn Tiền Hằng ăn cháo xong, mới yên tâm rời đi.

Chỉ là không nghĩ tới suy nghĩ của Tiền Hằng lại không bình thường như vậy…

May mà sau khi giải thích cả buổi, cũng làm cho Tiền Hằng tin cô.

Nhưng chờ anh thay quần áo xong, đối mặt với cháo phục hồi dạ dày, anh đúng là từ chối.

"Tôi không ăn."

"Sếp, đây là tôi đặc biệt chuẩn bị cho anh, anh ăn được không?"

"Bây giờ tôi không đói bụng."

"Đó là vì anh quá đói nên không cảm thấy đói, nhưng mỗi lần quá đói như vậy mà không ăn, thì dạ dày cứ như vậy sẽ hư đó!"

Đáng tiếc bất kể Thành Dao khuyên nhủ thế nào, Tiền Hằng cũng rất tùy hứng, không ăn, chính là không ăn.

Thành Dao quả thật không có biện pháp, chỉ có thể cắn răng, dùng đòn sát thủ: "Như vậy đi, nếu anh ăn, thì tôi bằng lòng từ bỏ năm ngày nghỉ có lương theo luật năm nay!"

Tiền Hằng quả nhiên chần chừ.

"Còn bằng lòng tăng ca hai ngày không lương!"

Tiền Hằng động tâm.

"Kéo dài một tháng quét dọn phục vụ cho anh!"

Với đòn cuối cùng này, Tiền Hằng rốt cuộc cũng khuất phục.

Anh cầm bình giữ nhiệt lên, bắt đầu cố ăn.

Chỉ là có lẽ đói quá lâu, nên dạ dày vẫn không thoải mái, Tiền Hằng ăn rất chậm, một hớp nhỏ một hớp nhỏ, ăn rất lâu, cuối cùng mới ăn hơn nửa chén.

Thành Dao rất sốt ruột: "Cũng không có bao nhiêu, còn thừa lại một chút làm gì, ăn hết đi?"

"Không ăn."

Tại sao vậy tổ tông?! Thành Dao nghĩ, chuyện này không được, cô bỏ tiền ra để cho anh ăn cháo như vậy, anh còn không ăn xong, vậy thì sao được! Cho dù phải miễn cưỡng cũng phải ăn hết!

"Không ngon như cô làm."

"…"

Không biết tại sao, gần như là trong nháy mắt, toàn bộ ý chí mạnh mẽ lời nói hào hùng vừa rồi, toàn bộ đều mắc ở cổ.

"Được… được rồi… Anh cũng đã nói như vậy, vậy, vậy thì đừng ăn."

Sếp cũng đã ăn cháo rồi, Thành Dao cũng không cần thiết ở lại nữa, cô lấy bình giữ nhiệt lại, chuẩn bị chào tạm biệt, nhưng lần này, Tiền Hằng lại gọi cô lại.

"Thành Dao."

"Hả?" Thành Dao dừng lại quay đầu, chờ sếp phân phó.

Tiền Hằng tựa như có hơi lúng túng, anh mím môi: "Không có gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!