Chương 45: “đừng Dùng Ánh Mắt Gợi Tình Đó Nhìn Tôi Chằm Chằm”

Một mình Thành Dao đứng ở ngoài cửa phòng Tiền Hằng, nhảy nhảy uốn éo, mới có thể giãy ra khỏi cái chăn, cô gãi đầu trở về phòng, cũng chuẩn bị bắt đầu rửa mặt, mặc dù thời gian còn sớm, nhưng hôm nay dù sao cũng phải đi theo Tiền Hằng đi công tác đến thành phố B mà! Lần đầu tiên đi công tác, ngẫm lại thì trong lòng vẫn có chút kích động.

Chỉ là cô vừa đi vào phòng vệ sinh, ngẩng đầu lên nhìn bản thân trong gương, mặt liền đỏ rực.

Trên vạt áo ngủ của cô, tại cái nút áo thứ ba, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, mà vừa vặn bung ra!

Bung ra!

Bung ra!!!

Nếu như đứng không động đậy thì vẫn ổn, nhưng chỉ cần hơi khom người hoặc là làm những động tác biên độ lớn, thì sẽ lộ ra một khe hở nhỏ, mà theo khe hở này, là có thể thấy ngực…

Bởi vì ngủ, nên Thành Dao không mặc gì ở trong cả…

Chỉ cần nhìn lướt qua, là có thể thấy loáng thoáng đường ngực bên trong…

Giờ phút này, Thành Dao chỉ cảm thấy, cô nên chết đi cho xong!

Rốt cuộc thì cô cũng đã hiểu hành động đột ngột quái lạ của Tiền Hằng vừa nãy rồi, người ta là không dám nhìn thẳng!

Vậy việc sáng sớm đã tắm… tắm… cũng không biết có phải là tắm nước lạnh hay không…

Trời đang rất lạnh, cũng rất đáng thương…

*****

Thành Dao quyết định tự tê liệt tự thôi miên bản thân quên đi đoạn nhạc đệm này.

May mà Tiền Hằng cũng nghĩ như vậy, hai người cuối cùng vẫn lịch sự ngồi ăn bữa sáng với nhau, chỉ là vẫn còn ảnh hưởng lưu lại, dường như Tiền Hằng không muốn nhìn thẳng vào Thành Dao.

Dù sao cũng phải đi công tác nơi khác với nhau sống chung hai ngày, không thể để lúng túng như thế này được.

Thành Dao quấn quít trái lo phải nghĩ nên phá tan sự yên lặng này như thế nào.

Đáng tiếc Tiền Hằng vẫn luôn treo cái biểu cảm "người sống chớ động vào" trên mặt, khuôn mặt cứng đờ.

Trạng thái này kéo dài đến lúc ra sân bay, kết quả là bởi vì kiểm soát không lưu, vốn mười một giờ rưỡi là có thể đến sân bay thành phố B, nhưng bị lùi giờ, phải buổi chiều mới có thể đến thành phố B, khuôn mặt của Tiền Hằng càng cứng đờ hơn.

Lên máy bay, mặt Tiền Hằng vẫn căng cứng.

Hai người ngồi khoang thương gia, hôm nay trong khoang ngoại trừ Thành Dao và Tiền Hằng, thì không có người khác.

Thành Dao nhẫn nhịn, cuối cùng cũng không kìm nén nữa: "Sếp, anh đang muốn chiến tranh lạnh với tôi sao?"

Tiền Hằng mấp máy môi, không lên tiếng, lật quyển tạp chí hàng không trong tay.

Thành Dao là một người không thích kìm nén chuyện trong lòng, lúc này bị Tiền Hằng đối xử thờ ơ như vậy, cô cũng bắt đầu hơi bực dọc.

"Anh đang vì chuyện buổi sáng mà tức giận sao?"

"…"

"Tôi cũng không phải là cố ý." Thành Dao có hơi tức giận, cô cắn môi, "Hơn nữa loại chuyện này, người thua thiệt là tôi, người bị hại là tôi còn chưa nói gì, ngược lại là anh cảm thấy tức giận.

Hơn nữa, cũng không phải cho anh thấy thứ gì ngứa mắt, tôi rất tự tin về vóc người của tôi, đâu có cho anh thấy thứ gì ngứa mắt chứ?"

"Thành Dao!" Tiền Hằng pa một tiếng gấp quyển tạp chí trong tay, sắc mặt của anh thay phiên chuyển xanh đỏ, nhưng cuối cùng cũng nhìn thẳng Thành Dao, "Cô là một luật sư! Chú ý lời nói và hành động của mình!"

"Lời nói hành động của tôi thế nào?" Thành Dao cũng bị khơi dậy tính chiến đấu, "Tôi làm gì trái pháp luật sao? Tôi có hành vi không đứng đắn gì sao? Nút áo chỉ vô tình bung ra thôi, thế anh có nhìn hay không hả?! Ai bảo anh nhìn chứ! Hành vi không đứng đắn không phải là anh sao? Phi lễ chớ nhìn chưa từng nghe qua sao? Sao tôi lại là người sai chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!