Chương 40: Họ Tiền đấy, không có gì tốt!

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng sau khi bị Tiều Hằng gọi vào văn phòng dạy bảo một phen như vậy, trong mấy ngày liên tiếp, Thành Dao lại cảm thấy toàn thân khoan khoái, ngay cả thanh socola vị rau thơm kia, cảm giác dư vị để lại vậy mà còn chưa thỏa mãn.

Chẳng lẽ đây chính là cuồng d*m [1] bị ngược đãi cơ thể trong truyền thuyết sao??? Biết rõ có kịch độc, lại cứ đi tới ngọn nguồn chất độc??? Chẳng lẽ dùng thuốc độc còn có thể nghiện sao? Không phải chứ? Thành Dao cảm thấy, nhất định là mình suy nghĩ nhiều...

[1] Cuồng d*m: Nguyên văn "M" chỉ xu thế tâm lý và tính cách của một người, chữ M là chữ cái đầu của từ tiếng Anh Masochism, chỉ người thích bị ngược đãi và chứng thích bị ngược đãi. (từ ngược nghĩa là S: người thích ngược đãi, tra tấn người khác)

"Mẹ của tôi ơi, mọi người xem tin tức này chưa?" Ngay tại lúc suy nghĩ của Thành Dao đang bay loạn, thì Đàm Dĩnh cầm điện thoại, giọng điệu khiếp sợ, "Từ lúc Ấn Độ cưỡng chế cấm rượu, thì không ít người đã dùng phương pháp uống nọc độc rắn hổ mang để thay thế, uống một lần rồi tăng lên một tháng, ngoại trừ uống, thì còn có thể dùng để trộn cơm! Uống độc mà còn có thể nghiện!"

"..."

*****

Nhưng mà bất kể nói thế nào, thì kết quả sơ thẩm của vụ kiện tranh chấp tài sản thừa kế này của Đổng Sơn, Trần Tình Mỹ vẫn rất hài lòng, mà đúng như Thành Dao dự đoán, Tưởng Văn Tú và Đổng Mẫn, cũng không lựa chọn kháng án tiếp, bọn họ chấp nhận kết quả sơ thẩm này. Phán quyết sơ thẩm cứ như vậy mà có hiệu lực.

Thành Dao vốn cho rằng còn phải đối mặt với cuộc tranh luận phúc thẩm, nhưng vụ kiện lại chấm dứt đơn giản ở đây, cô ngoại trừ thở phào nhẹ nhõm, thì cũng có chút buồn bã.

Nhưng mà, đứng trên vị trí của Tưởng Văn Tú và Đổng Mẫn suy nghĩ một chút, thì như thế này đối với bọn họ có lẽ là một loại giải thoát. Quan hệ cha con đã thành một sự thật chắc như đinh đóng cột, việc tiếp tục tiến hành tranh luận tài sản nhiều ít đối với ai nấy đều là một loại hao tổn thời gian và tinh thần.

Thay vì lãng phí thời gian vào những loại chuyện này, thì không bằng buông bỏ quá khứ xuống, đi chào đón cuộc sống mới thật tốt.

Đổng Sơn chết, tình yêu và hôn nhân tan vỡ, nhưng con gái của bà ấy vẫn còn ở đây, trở nên thân thiết với bà ấy hơn bất cứ lúc nào, tính cách kiêu căng vốn có cũng từ sau sự kiện này mà dần dần biến mất, bắt đầu trở nên trưởng thành, bắt đầu học cách lớn lên.

Mất đi, nhưng cũng có nhận được.

Thấy rõ một vài người một vài chuyện, cũng càng dũng cảm và kiên định hơn chút.

Thành Dao nhớ tới hình dáng của Tưởng Văn Tú lúc kết thúc phiên tòa sơ thẩm, sống lưng thẳng tắp của bà ấy đã đọng lại trong ấn tượng của cô.

Nếu như là bà ấy, thì dù kiểu nhân sinh gì, đều có thể đi qua xuất sắc.

Một người hạnh phúc hay không hạnh phúc, không phải do tiền bạc quyết định, cũng không phải phụ thuộc vào người khác để đạt được, mà là dựa vào sự tranh thủ của bản thân.

"Con người cũng nên chịu trách nhiệm với quyết định của mình."

Không biết tại sao, trong đầu của Thành Dao vẫn luôn phát lại lời nói cuối cùng này của Tưởng Văn Tú.

Cô ấy muốn biểu đạt cái gì?

Vì bản thân lựa chọn Đổng Sơn nên khi bị phản bội thì chịu trách nhiệm với quyết định của mình, không oán trời trách đất sao? Hay vì bản thân cả tin ba của Đổng Sơn để cho Trần Tình Mỹ chui vào kẽ hở nên chịu trách nhiệm với kết quả, do đó chấp nhận phán quyết này?

Thành Dao không biết. Nhưng cô luôn cảm thấy, không chỉ có Tưởng Văn Tú nên chịu trách nhiệm với quyết định của mình, Trần Tình Mỹ cũng sẽ phải chịu trách nhiệm với tất cả những gì bản thân đã làm. Mỗi hành động của mỗi một người, đều sẽ có hậu quả tương ứng.

Dĩ nhiên, ngoài việc suy xét ra, thì Thành Dao vẫn duy trì thói quen tốt của mình giống như trước đây, sau khi giải quyết xong mỗi vụ kiện, sẽ làm tổng kết phân tích về vụ kiện, đối với biểu hiện của bản thân cũng làm bảng đánh giá lại.

Giai đoạn đầu của vụ kiện này, thì đây chỉ là vụ kiện ly dị mà Đổng Sơn không tiếc bỏ ra bất kỳ giá nào, thậm chí ban đầu Thành Dao còn có chút nản chí và thất vọng với vụ kiện đơn giản như vậy, ít nhiều trong lòng cũng có chút xốc nổi, nhưng một vụ kiện đơn giản cuối cùng lại trở thành phức tạp. Vụ kiện gia đình, tình tiết rắc rối, thậm chí thiên biến vạn hóa, bất cứ lúc nào, cũng không thể xem thường bất kỳ vụ kiện nào cả.

Đồng thời, điều quan trọng nhất trong vụ kiện gia đình chính là khơi thông, luật sư không chỉ cần rèn luyện năng lực pháp lý chuyên môn, mà cũng cần có kỹ năng giao tiếp rất mạnh, để có thể khơi thông với đương sự của mình, đương sự phía bên kia.

Bất luận như thế nào, bởi vì một trận dạy dỗ của Tiền Hằng, mà Thành Dao không mờ mịt nữa, cô lại tràn đầy tinh thần hăng hái.

Nghề luật sư, không có cao thượng giống như tưởng tượng, nhưng cũng không chịu nổi như tưởng tượng.

Luật pháp và đạo đức, công bằng và công lý, thủ tục và thực chất, làm thế nào để cân bằng tốt những quan hệ này trong công việc, có lẽ chính là chỗ giá trị của việc làm luật sư.

*****

Chỉ là vừa mới viết tổng kết phân tích bản thân một nửa, thì Bao Duệ đột ngột mở miệng.

"Trần Tình Mỹ sinh rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!