Mặc dù được Tiền Hằng thừa nhận, nhưng trong lòng Thành Dao vẫn còn chút vướng mắc.
Trong vụ kiện của Bạch Tinh Manh, Thành Dao là một trong những luật sư đại diện, lúc nhận vụ kiện cũng không cảm thấy lương tâm bứt rứt, bởi vì Từ Tuấn quả thật đã cố tình làm thua lỗ tài sản, chia thiếu tài sản cho đối phương, anh ta thực sự không đúng, luật pháp và đạo đức đều không biện hộ được.
Nhưng vụ kiện trong tay hôm nay, Trần Tình Mỹ thật sự là một tiểu tam, điều này căn bản không thể tẩy trắng. Phải giúp tiểu tam, đòi tài sản thừa kế cho con riêng từ người vợ cả vết thương đầy mình, nội tâm của Thành Dao cũng có chút băn khoăn.
Nếu như trước đây, Tiền Hằng đại diện cho kiểu vụ kiện này, căn bản cô sẽ không thèm suy nghĩ gì thêm, ai bảo anh là khối u ác tính chứ? U ác tính không quan tâm tam quan, không quan tâm chính nghĩa với đạo đức, nhận loại vụ kiện giá trị cũng không tệ lắm này, thì quá bình thường rồi.
Nhưng đi theo chung đụng với Tiền Hằng càng nhiều, Thành Dao lại càng không thể đem ba chữ u ác tính đánh đồng với Tiền Hằng. Mặc dù Tiền Hằng thật sự xem là giáo chủ của Ngũ độc giáo, nhưng Thành Dao luôn cảm thấy, vị giáo chủ đại nhân Tiền Hằng này cũng không phải là người chưa biết rõ chuyện đã đại khai sát giới. Dẫu sao một người có thể bảo vệ cấp dưới của mình, có thể chịu oan ức và tiếng xấu thay cho cấp dưới, thì không thể là người xấu.
Nhưng hôm nay Tiền Hằng gần như không có chút gánh nặng suy nghĩ và đấu tranh nội tâm mà nhận vụ kiện của Trần Tình Mỹ, Thành Dao cũng không biết phải nghĩ lý do cho anh thế nào...
Có phải là từ nhỏ gia cảnh bần hàn, trải qua cuộc sống khó khăn, cho nên mới có một loại tín ngưỡng bất thường với tiền hay không? Bởi vì hoàn cảnh lúc sinh ra, nên sau này cho dù điều kiện kinh tế có tốt, cũng không nhịn được mà có một loại cố chấp đam mê tích trữ với tiền sao? Cho nên chỉ cần có vụ kiện có tiền, sẽ không nhịn được mà muốn nhận?
Buổi trưa lúc ăn cơm với đồng nghiệp, Thành Dao vẫn không kiềm nén được mà nghe ngóng từ chỗ Bao Duệ.
"Tiền par của chúng ta, có phải gia đình tương đối khó khăn nên mới làm luật sư hay không?"
Bao Duệ trợn to hai mắt, mặt đầy biểu cảm "e rằng cô là kẻ ngốc rồi" nhìn về phía Thành Dao: "Cô không biết gia đình của Tiền par chúng ta là nhà giàu nhất thành phố A sao?"
Thành Dao:???
Bao Duệ hút một sợi mỳ, thở dài: "Mặc dù Tiền par của chúng ta rất khiêm tốn [1], trước giờ không công khai những chuyện này với bên ngoài, nhưng trong Quân Hằng chúng ta, thì đây là một bí mật công khai đó, sao cô lại không biết chứ? Thành Dao, cô có phải là người hiện đại không?"
[1] Khiêm tốn: Nguyên văn là Đê điều: Biểu thị thái độ khiêm nhường, thận trọng, không đường hoàng. Là che dấu, không để lộ ra năng lực của bản thân
Bao Duệ vừa nói như vậy, Thành Dao mới nhớ tới, người đàn ông giàu nhất thành phố A tên là Tiền Triển, sản nghiệp gia tộc bao gồm mọi phương diện từ ủy thác tài chính, bất động sản đến chuỗi khách sạn. Mà dựa theo tuổi tác mà tính, thì quả thật có thể có một đứa con trai lớn như Tiền Hằng, nhưng...
"Nhưng mà tôi cũng đã xem qua bài phỏng vấn của Tiền Triển, ông ấy quả thực có một người con trai, nhưng tôi nhớ tên là Tiền Tín mà."
Đàm Dĩnh bu lại, dùng loại ngữ khí "cô có chỗ không biết" mà nói: "Tiền Tín là anh của Tiền par chúng ta, Tiền par thật sự là con trai út của Tiền Triển đấy."
"..."
Thành Dao suy nghĩ một chút, không tin hỏi tiếp: "Vậy anh ấy có phải là đứa con trai út không được cưng chìu hay không? Cô hiểu mà, gia đình của người có tiền mà, hai đứa con trai tranh giành gia sản, Tiền par của chúng ta bị thua? Cha mẹ giao hết tài sản sau này cho con trai lớn? Cho nên Tiền par của chúng ta bị buộc phải đành chịu, chỉ có thể đi ra làm luật sư kiếm tiền duy trì cuộc sống tiêu dùng cao của bản thân trước đây?"
"Thành Dao, có ai từng nói trí tưởng tượng của cô rất phong phú hay không?" Bao Duệ đồng cảm nhìn Thành Dao, "Tiền par của chúng ta mới là người được cả gia đình cưng chìu đó, căn bản không phải tranh quyền đấu tranh thua gì đó, là bản thân Tiền par của chúng ta muốn ra làm luật sư, anh trai của anh ấy thích nghệ thuật, sống chết không muốn nối nghiệp, nhưng vì tác thành cho em trai, mà nhắm mắt từ bỏ nghệ thuật đi kế nghiệp.
Trước kia để tóc dài màu bạc, vì kế nghiệp mà phải cắt đi."
"Nếu đã được cưng chìu như vậy, thì tại sao lúc phỏng vấn công khai chưa bao giờ thấy Tiền Triển nói đến con trai út chứ?"
"Còn không phải bởi vì năm đầu tiên Tiền par làm luật sư, đã khôn nhà dại chợ [2], nhận tiền của thím anh ấy, đi kiện ly hôn với chú ruột của mình, làm chú ruột phải đền bù đến đi ăn xin đầu đường, làm cha ruột của mình tức đến gần chết..."
[2] Khôn nhà dại chợ: Nguyên văn Khuỷu tay chỉa ra ngoài (): Theo lẽ thường, khuỷu tay chỉ gập vào trong, nhưng khuỷu tay lại chìa ra ngoài, ví với giúp người khác (người ngoài) không giúp bản thân (người trong nhà, nội bộ), hơn nữa còn làm tổn hại đến lợi ích của người có quan hệ mật thiết với mình.
"..."
Nhưng...
"Chờ một chút, chuẩn mực luật sư không phải nói lúc luật sư đại diện cho đương sự của vụ kiện không được phép phát sinh chuyện xung đột lợi ích giữa mình với họ hàng gần hay sao? Anh ấy đại diện cho thím chống lại chú của mình không trái pháp luật sao???"
"..."
Nghe hoàn toàn như tác phong của Tiền Hằng...
Được rồi, nếu Tiền Hằng làm luật sư hoàn toàn là xuất phát từ sở thích của mình, không phải là bởi vì vấn đề tiền, vậy nguyên nhân anh ấy không kiêng dè nhận kiểu đương sự hiếm thấy này, chẳng lẽ là bởi vì cuộc hôn nhân của cha mẹ bất hạnh, hoàn cảnh gia đình lạnh như băng, làm cho anh ấy nảy sinh nỗi oán hận với những cuộc hôn nhân tốt đẹp? Cho nên trong lòng anh ấy có bệnh, cho dù là khách hàng phá hoại hôn nhân, phản bội hôn nhân, anh cũng sẵn lòng đại diện?
"Vậy ba mẹ của Tiền par chúng ta, có phải không quá hòa thuận hay không? Hôn nhân của người có tiền, đều là kiểu tồn tại trên danh nghĩa đó?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!