Chương 35: Bốn bỏ năm lên là lần hẹn hò đầu tiên!

Chuyển ngữ: Puny

https://punyleland. wordpress. com

Vụ kiện của Đổng Sơn cứ như vậy mà không bệnh mà chết [1], mặc dù nội tâm Thành Dao lên xuống, nhưng người cũng đã mất, tất cả đều đã bụi trần lắng đọng [2].

[1] Không bệnh mà chết (): chỉ sự phát triển của câu chuyện đi vào ngõ cụt, không giải quyết được vấn đề gì.

[2] Bụi trần lắng đọng (): ý chỉ sự việc trải qua nhiều biến hóa hay sóng gió cuối cùng cũng có kết quả, như hạt bụi đến cuối cùng cũng lắng xuống.

Buổi tối, dựa theo giao ước, Thành Dao dẫn Tiền Hằng đến nhà hàng Michelin đã đặt bàn trước.

Bản thân Thành Dao chưa từng ăn đồ xa xỉ như vậy, vì vậy vô cùng mới lạ, chỉ là cô không nghĩ tới, Michelin lại chú trọng đến quan niệm nghệ thuật và hương vị tinh tế như thế, vì vậy thức ăn được mang lên không hề nhanh, giữa mỗi món ăn, thường cách nhau rất lâu, mà trong đoạn thời gian này, cô phải ở trong phòng riêng với Tiền Hằng, bốn mắt nhìn nhau...

"Nếu có thời gian, thì chúng ta học thuộc điều khoản pháp luật..."

"Sếp!! Chúng ta nói chuyện nhân sinh chút đi!!!"

Thành Dao gần như là cái khó ló cái khôn, ngăn chặn hành động đòi học thuộc điều khoản pháp luật chết tiệt này trước.

Tiền Hằng ngẩn người, sau đó ngẩng đầu hỏi: "Nói chuyện gì?"

"Anh, tại sao anh lại lựa chọn vào đại học chuyên ngành luật học?" Thành Dao vắt hết óc nói, "Là bởi vì có tín ngưỡng với pháp luật sao?"

"À, không phải, tôi nhìn nhầm chuyên ngành."

Thành Dao:???

Tiền Hằng thờ ơ nói: "Hôm điền nguyện vọng tôi đã chơi trò chơi suốt đêm, buổi sáng có hơi hoa mắt, cho rằng cái mình chọn là tiếng Pháp, về sau mới phát hiện hóa ra chọn pháp luật học."

"..."

Tiền Hằng nhấp một ngụm trà Sencha [3] Nhật Bản: "Năm đó thích văn nghệ điện ảnh nước Pháp, cho nên muốn học tiếng Pháp, bây giờ ngẫm lại căn bản không cần phải chọn tiếng Pháp như một chuyên ngành."

[3] Sencha (): là một loại ryokucha của Nhật Bản, được chế biến bằng cách hãm lá trà đã chế biến trong nước nóng. Điều này trái với matcha, loại trà xanh dạng bột của Nhật Bản, nơi mà bột trà xanh được hoà vào nước nóng, và do đó bản thân lá trà cũng có trong thức uống. Sencha là loại trà phổ biến nhất ở Nhật Bản.

"Bởi vì ngôn ngữ này khó có công ăn việc làm?"

"Không, tôi phát hiện hóa ra tiếng Pháp rất đơn giản, tôi tùy tiện học một năm rưỡi, là qua C2, trao đổi với người Pháp cũng không có chướng ngại, học trên bốn năm, chỉ lãng phí thời gian." Tiền Hằng cười, trên mặt tràn đầy chuyện đương nhiên, "Cô xem, lúc cô còn trẻ, quả thật cũng có lúc không nhìn rõ bản thân, khi đó chọn chuyên ngành, làm sao tôi biết được mình hóa ra lại thông minh như vậy chứ?"

"..."

Thành Dao nghĩ, chuyện nhân sinh này, cô sắp không trò chuyện nổi nữa...

Nhưng mà khiến cho Thành Dao để ý, chính là Tiền Hằng vậy mà cũng chơi game suốt đêm, từ dáng vẻ lạnh như băng bây giờ của anh mà suy đoán, Thành Dao thật sự không thể tưởng tượng nổi anh lại có đam mê với trò chơi khi còn trẻ, với tư cách là một người nghiện trò chơi nặng, Thành Dao có hơi không kìm nén nổi lòng hiếu kỳ của mình: "Trước kia anh rất thích chơi game sao?

Là trò gì vậy?"

"Khi đó chơi Diablo [4]."

[4] Diablo là một trò chơi điện tử thuộc thể loại nhập vai hành động phát triển bởi Blizzard North, phát hành bởi Blizzard Entertainment vào 30/11/1996, chơi với PlayStation. Trò chơi lấy bối cảnh vương quốc Khanduras (một vùng giả tưởng trong thế giới Stanctuary ở Diablo series), người chơi điều khiển một nhân vật chống lại Diablo. Dưới thị trấn Tristram, người chơi đi qua mười sáu bàn để cuối cùng đối mặt với Diablo và các yêu tinh của hắn.

Thành Dao thật sự hơi ngạc nhiên mừng rỡ: "Tôi cũng cực thích trò đó!!! Anh dùng nhân vật gì?"

"Pháp sư."

"Pháp sư à, ngày trước pháp sư hoàn toàn là đánh một mình, bất kể trang bị tốt cỡ nào, cũng có thể bị giết đó!" Nói về trò chơi thuở xưa này, ánh mắt của Thành Dao cũng sáng lên, "Tôi thích dùng Druid, trên căn bản Druid được xem như là nhân vật toàn năng, điều khiển nguyên tố không có vấn đề, cũng có thể triệu tập dã thú, bản thân còn có thể hóa thân thành gấu hoặc chó sói."

Tiền Hằng bỉu môi, mặt đầy vẻ coi thường: "Nhân vật toàn năng cái gì, chỉ là một miếng gân gà [5] "lai", cái gì cũng biết một chút, cũng không có sở trường gì, nguyên tố không bằng phù thủy, triệu tập không bằng Necromancer, biến thành dã thú cận chiến không bằng Barbarian. Cái nhân vật Druid này, cũng chỉ có lính mới chơi mới vui, thật sự vượt qua pháp sư mới thú vị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!