Chuyển ngữ: Puny
https://punyleland. wordpress. com
Buổi tối đó, Thành Dao kinh hồn bạt vía dẫn Megatron về nhà, còn Tiền Hằng, thì mang theo vẻ mặt hít thở khó khăn, thất tha thất thểu vọt vào nhà vệ sinh.
Sau đó, anh ở trong nhà vệ sinh không nói một lời gần nửa buổi tối. Cả nửa buổi tối kia, Thành Dao nghe thấy tiếng vòi nước trong phòng vệ sinh không hề tắt, âm thanh ào ào kia, giống như những giọt nước mắt chảy không hết trong lòng Tiền Hằng...
Anh cứ như vậy mà rửa tay một đêm.
Ngày hôm sau Thành Dao cố có lòng dậy sớm, hơn nữa còn tốt bụng tiến cống kem dưỡng da tay L"Occitane [1] cho Tiền Hằng, len lén bỏ vào trong túi văn kiện của anh. Cô cảm thấy, Tiền Hằng cần nó hơn cô...
[1] Kem dưỡng da tay L"Occitane:
Không chỉ bàn tay rửa đến hơn nửa đêm của anh cần chăm sóc và làm ẩm, loại kem dưỡng da tay này có mùi cỏ roi ngựa [2], hy vọng có thể xóa sạch cái bóng ma rằng tay anh đã bị phân gián tiếp làm bẩn, để cho tay anh dù có biến thành phân thì cũng có mùi thơm...
[2] Cỏ roi ngựa:
Bởi vì những việc Megatron đã làm, buổi sáng Thành Dao rất thức thời không cho nó đi ra phòng khách lung tung. Cô chuẩn bị cho Tiền Hằng một bữa ăn sáng phong phú, hy vọng Tiền Hằng có thể bỏ qua chuyện cũ tối ngày hôm qua.
Bữa sáng đương nhiên là hợp khẩu vị của Tiền Hằng, mặc dù mặt mũi xị xuống, nhưng lại ăn một hơi không chừa lại.
Lau miệng xong, anh mới liếc Thành Dao: "Bộ âu phục của tôi tối hôm qua đâu?"
"Vứt vứt!" Thành Dao cười cười, gương mặt viết đầy nịnh nọt, "Sếp bảo tôi vứt, tôi nhất định vứt, cái đồ đã bị cái kia làm bẩn, sao có thể xuất hiện trong tầm mắt của sếp làm bẩn mắt sếp được chứ?"
"Vậy cô nhặt lại đi."
Thành Dao:???
Tiền Hằng tao nhã xoa xoa tay: "Bây giờ tôi cảm thấy, cô nói cũng có đạo lý riêng."
"Hả?"
"Kinh tế xã hội đang trong thời kỳ đình trệ, vật liệu cũng rất thiếu thốn, tôi với tư cách đứng trong 5% nhóm người trên đỉnh kim tự tháp có thu nhập cao, hẳn phải lấy mình làm gương, không được lãng phí."
Mặt Thành Dao đầy dấu hỏi: "Cho nên?"
"Cho nên, cô giặt đồ của tôi đi, cấp cứu cho nó, tôi cảm thấy còn có thể dùng. Dù sao đụng phải đồ bẩn, thì không có nghĩa là biến thành đồ bẩn." Tiền Hằng ho khan, giống như nói chuyện đương nhiên, "Giống như một số nạn nhân của xâm hại tình dục, bị xâm hại, nhưng người sai đều không phải các cô ấy, các cô ấy sẽ không bởi vì bị xâm hại mà trở nên không sạch sẽ, cô nói đúng không?"
Chuyện này có liên quan gì chứ? Không phải chỉ là giặt quần áo thôi sao, còn có thể kéo đến xâm hại tình dục?
"Dựa theo suy luận này, tay của tôi, mặc dù đã đụng phải thứ không nên đụng, nhưng cũng không bẩn, rửa sạch thì có thể tiếp tục dùng."
...
Lời này của Tiền Hằng nói cho Thành Dao nghe, nhưng không bằng nói cho bản thân nghe còn hơn.
Từ vẻ mặt và giọng nói của anh, cũng có thể cảm nhận rõ ràng sự đấu tranh và thống khổ trong nội tâm anh, xem ra tối hôm qua đã thật sự suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề liệu bàn tay này còn có thể dùng được hay không, chỉ là tự thuyết phục chính mình...
Thành Dao không nhịn được chế nhạo: "Sếp à, tại sao vừa nãy anh ăn điểm tâm, đều dùng tay trái vậy? Tôi thấy anh không phải thuận tay trái đâu, lúc dùng tay trái gắp trứng gà, tôi thấy tay anh run run, trứng gà cũng rớt mấy lần lận..."
Tiền Hằng lạnh lùng nhìn Thành Dao: "Vốn tôi còn chưa nghĩ ra tối nay ăn cái gì, nhưng bây giờ tôi đã nghĩ xong."
"Muốn ăn gì?"
"Lẩu thịt chó tôi cảm thấy cũng rất tốt."
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!