Thành Dao nói chuyện với Đổng Sơn xong, nhìn thời gian, vậy mà đã sáu giờ rồi, cô suy nghĩ một chút, đi về công ty cũng không có chuyện gì khác, nên tự ý tan ca về nhà.
Mấy ngày nay bởi vì quá bận rộn, nên đều không đi ra ngoài, Megatron ở trong phòng có lẽ sắp ngột ngạt chết đi được. Thành Dao thấy thời tiết ngày hôm nay tốt, nên dẫn chú chó, đi vài vòng.
Megatron được thấy mặt trời lần nữa vô cùng phấn khởi, lè lưỡi chạy khắp nơi, Thành Dao chỉ có thể nắm dây xích chó đi theo.
Thành Dao tự cho rằng mình đã chuẩn bị cho việc dắt chó đi dạo hết sức đầy đủ. Cô nắm dây xích chó, còn mang theo túi rác, khăn giấy và xẻng nhỏ bên mình, chó cũng không thể hiểu không được đại tiểu tiện tùy tiện, Thành Dao tự cho rằng mình là một công dân có tố chất tốt, bất cứ lúc này cũng chuẩn bị xúc phân cho Megatron.
Nhưng mà cô vẫn là quá ngây thơ, cô không nghĩ tới Megatron căn bản không cần cô xúc phân, bởi vì chính nó là thợ dọn phân!
"Xin hỏi, tòa số 5 ở chỗ nào vậy?"
Thành Dao chỉ đường giúp một tiểu ca giao hàng nhanh xong, mới bất ngờ phát hiện Megatron vừa nãy còn đang phấn khởi làm ầm vậy mà bây giờ lại không gây rắc rối. Lúc này Thành Dao đang đứng gần vành đai xanh, chú chó đang ghé đầu vào vành đai xanh liếm cái gì đó.
Nói thật, chú chó này của Tần Thấm, làm Thành Dao rất nhức đầu, Husky có tính cách hoạt bát, sức tàn phá lại làm người ta kinh ngạc, ngày thường đi ra ngoài đi dạo, chưa từng ngoan ngoãn đứng yên một chỗ, hôm nay vậy mà có thể yên lặng như vậy, Thành Dao nói không cảm động là giả.
Chó quả nhiên là động vật hiểu tính người, mấy ngày nay cô khổ cực với vụ kiện như vậy, ngay cả chó cũng hiểu chuyện mà quan tâm con người...
Nghĩ như vậy, cả trái tim của Thành Dao đều mềm nhũn ra, cô không nhịn được mà cúi người xuống, muốn vuốt đầu chó của Megatron một chút.
Nhưng mà đối với tình cảm dịu dàng hiếm thấy của cô, Megatron không hề quan tâm, nó chỉ chuyên chú nghiêm túc tiếp tục liếm một thứ gì đó trên mặt đất.
Đợi một chút ——
Từ góc độ cúi người xuống của cô thì góc nhìn càng rõ nét hơn, trong lòng Thành Dao có một loại dự cảm không tốt.
Là thứ gì, có thể làm cho nó thè lưỡi liếm chuyên tâm đến quên mình như vậy? Là thứ gì, có thể làm cho nó quên hết mọi phiền não? Là thứ gì, có thể làm cho nó dù cho đã từng nếm tất cả sơn hào hải vị với thức ăn cho chó nhập khấu, cũng không thể nào thay đổi dục vọng muốn ăn?
Câu trả lời chỉ có một ——
Là phân á!!!
Megatron!!! Đang ăn phân!!!
Có lẽ là ánh mắt của cô quá mức nóng bỏng, nên Megatron cuối cùng cũng bất đắc dĩ ngẩng đầu chó lên, sau khi đấu tranh giữa phân với Thành Dao một lát, rốt cuộc Thành Dao đã chiến thắng phân, Megatron chọn Thành Dao.
Đáng tiếc Thành Dao không có chút vui vẻ, bởi vì rất nhanh sau đó, Megatron thè đầu lưỡi vừa mới ăn phân ra, vui vẻ nhảy tới chỗ Thành Dao, muốn liếm Thành Dao...
Thành Dao chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, da đầu tê dại, theo bản năng lùi về phía sau.
Chó đúng là động vật hiểu tính người lại thông minh, Thành Dao chỉ mới buông lỏng một chút, bởi vì muốn tránh nó mà hơi buông lỏng dây xích chó trong tay, Megatron liền giống như phạm nhân vượt ngục thành công, nhân lúc này, quay đầu nhanh chân bỏ chạy.
Đợi đến khi Thành Dao ý thức được, dây xích chó trong tay cô đã sớm không còn thấy bóng dáng. Buổi tối lượng người đi dạo trong tiểu khu cao, Thành Dao đuổi theo, nhưng Megatron rẽ vào mấy khúc quẹo, lẫn vào trong đám đông, thoáng cái đã chạy mất dạng.
*****
Tối nay Tiền Hằng có hẹn với khách hàng, đến tám giờ rưỡi mới trở về nhà thuê, nhưng vào giờ này, trong nhà lại không có người, chó không ở đây, Thành Dao cũng không ở đây.
Anh nhớ tới bài cảnh báo của quản lý tiểu khu ở cửa tiểu khu.
Gần đây có không ít phụ nữ ở tiểu khu bên cạnh bị tay heo [1] quấy rối, thủ phạm đồi trụy này thích lợi dụng sơ hở trời tối mà gây án, mà lá gan thực hiện của hắn lần lượt gia tăng, ngày hôm qua một người phụ nữ chạy trong tiểu khu vào buổi tối bị hắn ta tập kích sau đó thiếu chút nữa bị kéo vào bụi cây nhỏ mà cường gian, quản lý tòa nhà và cảnh sát cũng đã nhắc nhở phụ nữ trong tiểu khu chú ý an toàn lúc đi ra ngoài vào ban đêm.
[1] Tay heo (): chỉ hành vi xâm phạm tình dục. Cụm từ này thường được dùng trong các trường hợp trên xe bus, xe điện ngầm, hay thầm chí đi bộ ngoài đường mà bị sờ mó.
Tiền Hằng kéo cà vạt, thông báo ở cửa tiểu khu rõ ràng như vậy, không nhìn thấy sao? Trời cũng đã tối rồi mà còn chưa về nhà, Thành Dao mù sao?
Chẳng lẽ muốn bắt anh ra ngoài tìm cô?
Tiền Hằng nghĩ tới đây, hừ lạnh một tiếng, có khả năng sao? Thật là suy nghĩ hão huyền! Một phút tương đương với 166.666 nhân dân tệ vô hạn của anh, đích thân anh xuống lầu tìm người tìm chó?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!